Đỗ Lăng Lăng khóc lóc: “Cầu xin cô trả ví cho tôi ngay bây giờ đi, xin các người tha cho chúng tôi.”
Vưu Tú nói: “Hồng Kim Bổng vừa rồi bị các người ép đến mức cầm dao phay tự sát, sao các người không tha cho cậu ấy?”
Hương Chi cũng thêm mắm dặm muối: “Lương tâm hỏng bét như bọn giặc Nhật ấy.”
Trong lúc mọi người còn đang lên án, Tôn Quốc Lan biến mất một lúc bỗng nhiên xuất hiện, bà ta xúc một xẻng tro than nóng hắt vào người đôi gian phu dâm phụ, mắng to: “Hai cái đồ không biết xấu hổ, muốn cắm sừng con trai tao, còn muốn tính kế tiền nhà tao, phi! Chúng tao đi ngay bây giờ, không bao giờ dây dưa gì với chúng mày nữa!”
Vưu Tú huých nhẹ vào tay Hồng Kim Bổng, hắn lập tức lên tiếng: “Từ đầu đến cuối tôi chưa bao giờ đồng ý hôn ước với cô, trước kia không, bây giờ cũng không. Nếu để tôi nghe thấy lời đồn đại nào không hay nữa, tôi sẽ đem chuyện hôm nay tố cáo lên đồn công an, cho tất cả các người đi lao động cải tạo.”
Gã anh họ đỡ Đỗ Lăng Lăng dậy, cảm kích nói: “Cảm ơn cậu, không hổ là cựu chiến binh. Chúng tôi đi trước, không làm ảnh hưởng gia đình đoàn tụ. Căn nhà cũ này các người muốn ở bao lâu thì ở.”
Đỗ Lăng Lăng nước mắt lưng tròng nhìn Hồng Kim Bổng một cái, nhưng hắn đã quay lưng lại, không thèm bố thí cho cô ta một ánh nhìn. Nếu không phải nể tình cô ta sắp làm mẹ, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.
Nga
Hương Chi bỗng nhiên gọi giật lại: “Ví tiền không cần nữa à?”
Đỗ Lăng Lăng còn chưa kịp phản ứng, gã anh họ đã buông cô ta ra, lao tới giật lấy chiếc ví, lục lọi điên cuồng: “Không có... sao lại không có...”
“Cái gì không thấy?”
Gã anh họ không trả lời, vẫn lật qua lật lại tìm kiếm trong ví.
“Đừng tìm nữa.” Đỗ Lăng Lăng thấy sắc mặt hắn không tốt, tưởng là mất tiền, thì thầm: “Chúng ta đi thôi, về rồi cầu xin bố mẹ em, nói không chừng ——”
“Nói không chừng cô sẽ chẳng muốn cưới nữa đâu.” Hương Chi xoay người lại lần nữa bước lên bàn đá, tay trái giơ tấm ảnh lúc nãy, tay phải giơ lên một tấm ảnh khác: “Mọi người mau lại đây xem này, anh họ còn chụp ảnh đăng ký kết hôn với người phụ nữ khác nữa này!”
Mọi người kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, đang định giải tán lại ùa tới xem!
“Cái gì?! Thằng ranh con này bắt cá hai tay?”
“Thằng này từ bé đã chẳng phải thứ tốt đẹp gì!”
“Đừng cản tôi, tôi nhìn nó lớn lên, tôi phải đ.á.nh chết nó!”
Vưu Tú và Thẩm Hạ Hà chắn trước mặt Hương Chi, Hồng Kim Bổng cũng ôm chặt lấy gã anh họ.
Hương Chi lại hô to: “Mọi người trật tự, ở đây còn có một tờ giấy biên nhận ‘Nay đã nhận đủ sính lễ 188 đồng, hôn kỳ đã định, tĩnh chờ ngày cưới’. Đỗ Lăng Lăng, anh họ cô không phải không có tiền đâu, là đem tiền cho người phụ nữ khác rồi!”
💬 Bình luận chương