Hương Chi thấy thật khó xử.
Bà Lý nhất quyết bắt cô phải ở cữ, quấn kín mít khắp người. Ngồi ngay ngắn trên giường nhà mình, cô sắp bị cảm nắng đến nơi.
Đợi bà Lý đi rồi, Thẩm Hạ Hà mới đủng đỉnh bước vào, gỡ lớp chăn quấn quanh người cô ra: “May mà lúc tớ sinh thì đã vào thu, có thể mát mẻ hơn chút.”
Hương Chi vẫn rất vui vì đã sinh được một Tiểu Hoa Bảo xinh đẹp. Tuy trên đầu có mọc sừng nhỏ, nhưng mọi người đều nói không gì che được vẻ đẹp ngọc ngà, cô cũng nghĩ vậy. Đợi ít lâu nữa hoa nở rồi tàn là sẽ ổn thôi.
Nhà Thẩm Hạ Hà ở ngay vách, chuyện phơi nắng phơi trăng cũng không đáng sợ, chỉ cần báo trước một tiếng là được.
Hương Chi đã nghĩ mọi chuyện rất tốt đẹp.
Đêm đó, cô ngồi ở ngưỡng cửa sân, không dám bật đèn pin, nhìn Tiểu Hoa Bảo đang bò khắp sân mà lòng trĩu nặng suy tư.
Cố Văn Sơn mặc bộ đồ đen, ẩn mình hoàn hảo trong sân nhà, túm lấy mảnh vải trên chân Tiểu Hoa Bảo hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”
Hương Chi nhìn cô con gái không ngừng bò tới bò lui, đau lòng nói: “Lẽ ra em nên sinh một người anh trai trước, đợi anh trai lớn lên có thể bảo vệ em gái rồi mới sinh con bé thì tốt biết mấy.”
Nga
Tiểu Hoa Bảo vịn vào cánh tay bố đòi trèo lên, trèo không được liền bẻ ngón tay bố.
Ngón tay phải của Cố Văn Sơn bị cô con gái hiếu thảo bẻ gập lại, anh gượng cười nói: “Sợ gì chứ, có anh đây rồi.”
Lời này an ủi Hương Chi rất nhiều, cô lại tiếp tục ngồi ở bậc thềm ăn đậu phộng, ngắm Tiểu Hoa Bảo bò trên người, bò dưới đất, bò trong bụi cỏ, bò lên cây.
Sinh vật nhỏ bé được sinh ra từ người và yêu quả thực không giống bình thường. Mới bốn ngày tuổi mà đã có thể treo ngược cành cây.
Làn da đen nhẻm, đôi mắt to tròn chớp chớp, thân hình bé nhỏ lắc lư qua lại, Hương Chi tự hỏi liệu có tiền lệ chim tu hú chiếm tổ cú mèo không.
Làm bố mấy ngày, anh đã rèn luyện được kỹ năng treo cô con gái hiếu thảo lên cây để hấp thụ tinh hoa trăng sao, còn mình thì ngồi xổm trông chừng bên dưới.
Nhánh hoa trên thái dương Tiểu Hoa Bảo lại dài ra không ít, sắp được một đốt ngón tay. Mỗi đêm, con bé lại lắc đầu nguầy nguậy chơi đùa trong sân.
Cố Văn Sơn tò mò không biết Ngưu Ma Vương rốt cuộc đã ra đời như thế nào. Lẽ nào cũng là sự kết hợp siêu hoàn hảo giữa người và yêu tinh?
Cứ như vậy một thời gian, Tiểu Hoa Bảo ngày ngủ đêm quậy.
Có một lần, Hương Chi đang dắt Tiểu Hoa Bảo luồn lách trong bụi cỏ rậm rạp tích tụ cả mùa hè, Thẩm Hạ Hà ngủ không được ra ngoài hóng gió, nhìn thấy hai đôi mắt xanh biếc bên nhà hàng xóm, còn tưởng gặp phải chồn.
“Tiểu Hoa Bảo?” Nửa đêm Hương Chi lại tỉnh giấc, phát hiện con gái lại biến mất.
Cô quen thói đạp cho Cố Văn Sơn một cước, Cố Văn Sơn c** tr*n dậy ra sân trèo cây bắt con gái.
Sáng hôm sau, ông bố vác cưa gỗ về, đang khoa tay múa chân với cái cây thì bị Hương Chi cản lại.
💬 Bình luận chương