Cố Văn Sơn cong môi cười, cùng cô ngồi xuống, sau đó đi lấy một bát chè đậu xanh ướp lạnh cho cô giải nhiệt.
Hồng Kim Bổng hào phóng bày năm bàn tiệc, lãnh đạo Sở và nhà trường cùng nhau chúc mừng thành tích của Vưu Tú. Nhóm Hương Chi cũng nâng chai nước ngọt lên cụng ly.
Cố Văn Sơn cầm chén trà, khẽ chạm vào chai nước ngọt của Hương Chi, thì thầm: “Chúc mừng đồng chí Hương Chi tốt nghiệp tiểu học.”
Hương Chi cười tít mắt, ngọt ngào đáp: “Cũng chúc mừng anh có cô vợ lợi hại như vậy.”
Trong bữa ăn, Hương Chi mấy lần muốn nói lại thôi.
Cố Văn Sơn gắp một miếng cá bỏ vào bát cô, hỏi: “Có chuyện gì muốn nói à?”
Hương Chi liếc nhìn Thẩm Hạ Hà, nhận được ánh mắt cổ vũ của bạn, cô quyết định nói: “Em muốn học tiếp cấp hai.”
Cố Văn Sơn buông đũa, nghiêm túc nói: “Anh ủng hộ. Sau đó thì sao?”
Nga
Hương Chi gãi đầu, không ngờ Cố Văn Sơn lại chẳng phản đối gì cả. Dường như cô làm gì, muốn gì anh cũng đều ủng hộ.
Hương Chi nói tiếp: “Sau đó có tin tốt, là học cấp hai tại chức. Hệ hai năm.”
Cố Văn Sơn cười: “Chẳng lẽ còn có tin xấu?”
Hương Chi cười hì hì: “Tin xấu là học phí cao.”
Cố Văn Sơn nói: “Gia đình chúng ta gánh được học phí. Chỉ cần em muốn học, anh sẽ nuôi em học đến cùng.”
Hương Chi ghé tai anh thì thầm: “Tiếc là không có cơ hội cho anh thể hiện rồi, người nhà ạ. Hiệu trưởng Quách đã đồng ý với em và Tiểu Hà, chỉ cần bọn em đi học làm tấm gương xóa nạn mù chữ, bọn em đều được miễn học phí. Hì hì.”
Biểu cảm vui sướng của Hương Chi lọt vào mắt Cố Văn Sơn sao mà đáng yêu thế, anh gật đầu: “Vậy để anh bọc sách vở cho em nhé.”
Chờ Vưu Tú đi mời rượu một vòng quay lại, cuối cùng cũng có thời gian ngồi xuống ăn cơm.
Hồng Kim Bổng bưng cho cô ấy một tô lớn, bên trong toàn là thức ăn chưa động đũa. Cậu ta rưng rưng nước mắt nhìn Vưu Tú: “Có phải cậu sắp đi Kinh Thị không?”
Vưu Tú vội vàng nói: “Dừng lại, tớ chỉ đi học bốn năm thôi. Sau này thế nào tớ cũng chưa rõ, cậu cứ lo làm tốt sự nghiệp của cậu đi.”
Hồng Kim Bổng quệt nước mắt: “Tớ biết rồi, tớ đi cán thêm ít mì sợi đây, lãnh đạo Sở khen mì tớ làm ngon.”
Chờ cậu ta đi rồi, Hương Chi kéo tay Vưu Tú: “Tớ có chuyện muốn nói với cậu.”
Thẩm Hạ Hà vui sướng xen lẫn chút ngượng ngùng: “Tớ cũng có chuyện muốn nói.”
Hương Chi cứ tưởng chuyện của hai người giống nhau, bèn nói trước: “Tớ định tiếp tục học cấp hai đấy! Tiểu Hà, đến lượt cậu!”
Thẩm Hạ Hà e thẹn nói: “Tớ muốn nói là tớ... tớ mang thai đôi.”
💬 Bình luận chương