Vành mắt Hương Chi thoáng chốc đã đỏ hoe, nàng ôm Tiểu Hoa Bảo vào lòng, nói: “Hôm nay mẹ gặp phải một chuyện không vui.”
Cố Văn Sơn bưng bát mì tới: “Em có dỗ con bé vào nhà thì nó cũng nghe thấy thôi. Em có gì cứ nói thẳng đi.”
“Đúng đó mẹ, mẹ có chuyện gì thì cứ nói ra, nói ra sẽ thấy thoải mái hơn.” Tiểu Hoa Bảo ra vẻ người lớn nói: “Dù sao con có chuyện gì mà không nói ra là nghẹn chết mất.”
Hương Chi nghĩ lại cũng thấy đúng, bèn vừa húp mì sùm sụp vừa kể lại chuyện đã thấy đã nghe hôm nay.
Cố Văn Sơn không hề nổi giận đùng đùng, mà nghiêm túc nói: “Chuyện xử lý Uông Viện Triều em không cần nhúng tay vào, anh sẽ để Tiểu Quách liên hệ với ủy ban thành phố, quân đội nhất định phải truy cứu trách nhiệm đến cùng. Đặc biệt là vị lãnh đạo đã bổ nhiệm bà ta làm viện trưởng viện phúc lợi, trong mắt anh không dung nổi một hạt cát.”
Nói xong, anh quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt sùng bái của vợ và con gái, hai người đang vỗ tay bôm bốp.
Tiểu Hoa Bảo còn hô lên: “Mẹ ơi mẹ ơi, mau lại hôn ba một cái đi, ba ngầu quá đi!”
Hương Chi răm rắp nghe theo, lon ton chạy tới ôm Cố Văn Sơn hôn chùn chụt hai cái.
Tiểu Hoa Bảo cũng chạy tới ôm chân ba, nhảy tưng tưng nói: “Còn con, còn con nữa! Mẹ chừa chỗ cho con với!”
Cố Văn Sơn bế bổng Tiểu Hoa Bảo lên, cô bé liền hôn lấy hôn để lên khuôn mặt tuấn tú của ba mấy cái, khiến mặt anh dính đầy nước miếng.
Cố Văn Sơn nhìn Hương Chi cười, giọng điệu có phần không vui mà nói: “Trước đây muốn hợp tác cũng là vì đất đai của quân khu có hạn. Bây giờ vừa có kinh phí vừa có đất, anh sẽ trích ngân sách để xây một viện phúc lợi quang vinh mới, ngay dưới mí mắt quân khu chúng ta. Để anh xem còn ai dám giở trò nữa.”
Hương Chi tựa vào lòng Cố Văn Sơn, khẽ nói: “Nếu thật sự xây viện phúc lợi, cá nhân em bằng lòng quyên góp thêm một khoản.”
Tiểu Hoa Bảo vội vàng nói: “Mẹ ơi mẹ ơi, mẹ tìm sổ tiết kiệm của con ra đi, con cũng muốn quyên góp hết tiền mừng tuổi của mình cho các anh chị!”
“Sao chị ấy lại bị bệnh? Em quen chị ấy lâu như vậy, chưa từng thấy Chi Chi bị bệnh bao giờ.”
Mấy ngày không thấy Hương Chi ra khỏi nhà, Thẩm Hạ Hà liền vác cái bụng bầu to tướng của mình lạch bạch đi sang. Cô ngồi xuống mép giường Hương Chi, đưa tay sờ trán bạn: “Sao thế này? Nóng ran cả lên.”
Cố Văn Sơn phải đi làm không thể chăm sóc Hương Chi, trước khi đưa Tiểu Hoa Bảo đến nhà trẻ đã nhờ dì Lý sang trông nom.
Dì Lý vừa cho Hương Chi uống nước ấm xong, mặt mày ủ ê nói: “Tôi cũng không biết nữa, cậu Cố đã mời bác sĩ Tần đến khám rồi, chắc là sắp tới nơi.”
Hương Chi thoi thóp nằm trên giường, trong lòng ôm một chiếc gối, trông vô cùng yếu ớt.
Đợi bác sĩ Tần đến, dì Lý khẽ gọi nàng dậy, bác sĩ Tần thở dài nói: “Không phải bệnh nặng gì, tôi thấy giống tâm bệnh hơn. Gần đây có bị ác mộng không?”
💬 Bình luận chương