Thời tiết chuyển ấm, cô và Thẩm Hạ Hà đều mặc chiếc váy ngoại quốc mà Vương Tiểu Mai gửi tới.
“Không được, quá ngắn.” Cố Văn Sơn thắt cà vạt quân sự, liếc qua đầu gối trắng nõn tròn trịa lộ ra: “Ít nhất phải dài tới bắp chân.”
“Hừ, phong kiến bảo thủ.” Hương Chi đứng trong phòng khách kéo kéo vạt váy, cái này còn dài hơn của Thẩm Hạ Hà đấy.
Cố Văn Sơn đứng ở cửa không vội đi làm, nhất quyết bắt Hương Chi cởi váy ra, thay quần jean vào: “Khi nào anh phê chuẩn thì mới được mặc.”
Anh cầm quần jean ngồi xổm trước mặt Hương Chi, ôn tồn dỗ dành: “Hai ngày nay bụng em cứ không thoải mái, cũng chưa tới mùa mặc váy ngắn. Quay đầu lại bảo mẹ gửi thêm cho em mấy bộ sườn xám, em mặc cái đó đặc biệt đẹp.”
Hương Chi lải nhải cởi váy, thầm nghĩ, mỗi lần ở nhà mặc cái váy lụa hai dây kia cũng chẳng thấy anh ý kiến gì. Bản thân no mắt rồi, ra cửa liền thành ông cụ non phong kiến.
Cố Văn Sơn nắm lấy mắt cá chân, hạ mình phục vụ cô vợ nhỏ tròng quần jean vào, cài khuy quần, rồi vòng tay ôm người vào lòng: “Nghe lời, nếu bụng lại đau, ngày mai anh đưa em đi tìm bác sĩ Tần.”
Con cái đều đã đi học, Hương Chi cũng không làm mình làm mẩy, kéo tay anh sờ sờ bụng nhỏ của mình: “Anh không phải là lén lút gieo hạt giống gì đấy chứ?”
Cố Văn Sơn v**t v* làn da mịn màng nói: “Sẽ không, anh rất chú ý. Anh không bao giờ muốn tách ra khỏi em.”
Hương Chi kiễng chân ôm lấy khuôn mặt tuấn tú của Cố Văn Sơn hôn chụt chụt mấy cái thật mạnh, hai người thân mật xong mới cùng nhau ra khỏi nhà.
Cố Văn Sơn như thường lệ đưa vợ đến nông trường trước, đứng ở cổng nông trường nhìn đàn vịt vội vã đi qua Ngải Tứ Quý, lại nhìn thấy Vương Dương Dương đang đeo giỏ nhặt phân trâu, anh nén cười: “Đi thôi, Trưởng khoa Chu nhỏ. Đừng để trâu húc phải đấy.”
“Yên tâm đi, em chạy nhanh lắm.” Trưởng khoa Chu nhỏ vẫy tay chào tạm biệt Sư trưởng Cố kính yêu, cũng không quay đầu lại mà nhảy nhót chạy về phía chuồng bò.
Cố Văn Sơn thấy cô khuất bóng mới sải bước đi về phía tòa nhà văn phòng.
Một năm bắt đầu từ mùa xuân, một ngày bắt đầu từ buổi sáng.
Trưởng khoa Chu nhỏ đi thăm Đại Hoàng trước, bận rộn một vòng lớn, lại đi nhà ấm trồng hoa khích lệ hoa cỏ, lúc này mới rảnh rỗi trở lại văn phòng uống ngụm nước ấm.
Lần trước lén lút cáo trạng không thành lại bị mắng, dạo này Hứa Tô thành thật hơn không ít.
💬 Bình luận chương