Hương Chi đột nhiên hắt xì một cái, che miệng rầu rĩ không vui nói: “Em bị dị ứng với bút chì!”
Cố Văn Sơn chỉ vào bài toán vừa viết xong nói: “Không dùng bút chì thì dùng bút máy, tóm lại là phải tính ra bài này.”
Hương Chi trừng mắt nhìn anh một cái, đầy mặt đều là biểu cảm “Anh bắt nạt tiểu yêu tinh”.
Cố Văn Sơn thấy cô như vậy, buồn bực nghĩ sao một người lại có thể vừa hung dữ lại vừa mềm mại đến thế.
“Được rồi, tôi bên này sắp tan tầm rồi.”
Chu tiên sinh thấy bọn họ học bù hồi lâu, hai mắt đồng chí Hương Chi sắp quay mòng mòng như nhang muỗi, bèn nói đỡ: “Sáng mai con bé còn phải đến sớm mở cửa, cho về trước đi.”
Cố Văn Sơn nghe được lệnh đuổi khách cũng không chần chừ, giúp Hương Chi thu dọn mặt bàn sạch sẽ, liền đưa cô trở lại khu nhà trệt.
Vốn tưởng rằng tiểu yêu tinh sẽ không biết quản gia, đứng ở cửa nhìn qua cửa sổ thấy bên trong được dọn dẹp sạch sẽ. Bất quá như vậy cũng không được, anh phải mua cho cô cái rèm cửa treo lên, nếu không ai đi qua cũng có thể nhìn thấy phòng khách, như vậy không tốt.
Hương Chi hôm nay rất vui, đi đường cứ ngân nga hát suốt. Mở cửa cũng không vội vào, đứng ở cửa nói với Cố Văn Sơn: “Cảm ơn anh đã giúp em chép phạt nhé, em sắp được phát lương rồi, đến lúc đó ——”
“Đến lúc đó mời tôi ăn bánh nướng chấm dầu mè.”
Cố Văn Sơn đã nghe qua rất nhiều lần, cười nói: “Vậy em nghỉ ngơi sớm một chút đi.”
“Từ từ.” Hương Chi gọi anh lại: “Anh không tình nguyện như vậy, có phải là không thích ăn bánh nướng không?”
Cố Văn Sơn phủi tuyết đọng trên vai, đứng thẳng người, ngữ khí ôn hòa nói: “Không có.”
“Em cảm thấy anh có.”
“Thật sự không có.”
Hương Chi bỗng nhiên đi lên trước, kiễng chân bám vào vai anh, kiên trì muốn cho 'phương đông sáng': “Hay là, anh lại ăn miệng em đi được không? Em cho anh ăn đấy.”
Trái tim Cố Văn Sơn đột nhiên thắt lại, ánh mắt không tự chủ được mà dừng lại trên đôi môi đỏ mọng như anh đào. Anh thấp giọng nói: “Đừng nói như vậy nữa, tôi đã bảo em rồi.”
Hương Chi thu hồi cánh tay chắp ra sau lưng, cười khanh khách nói: “Em cứ nói đấy, anh làm gì được em nào?”
Biết anh sẽ không đuổi mình đi, gan Hương Chi lớn hơn không ít.
Cố Văn Sơn thấp giọng nói: “Tôi không thể làm gì em cả.”
Hương Chi vừa nghe liền lên mặt, thấy hàng xóm láng giềng vắng vẻ, đ.á.nh bạo nói: “Vậy anh tới ăn miệng em đi, tới ăn miệng em đi, tới ăn —— ưm ——”
Cố Văn Sơn chịu không nổi, bàn tay to che lại cái miệng nhỏ của cô, ánh mắt sâu thẳm nói: “Đừng có khiêu khích tôi.”
💬 Bình luận chương