Cố Văn Sơn thấy cái dáng vẻ trợn mắt há hốc mồm của cô thì buồn cười. Thật ra mấy ngày trước anh cũng tán gẫu với Chu tiên sinh, nói chuyện về Hương Chi, thăm dò lẫn nhau một chút, phát hiện đối phương đều biết Hương Chi là tiểu hoa yêu.
Cố Văn Sơn biết là lẽ đương nhiên, nhưng Chu tiên sinh biết thì có chút kỳ quái.
Chu tiên sinh trải qua mưa gió hơn nửa đời người, cũng không giấu giếm anh, liền kể chuyện cũ cùng vợ mình cho anh nghe.
Trong đó còn nói lúc ấy vợ “sinh” cho ông một cô con gái, sau lại bị người hãm hại, vợ bị thương sinh bệnh qua đời, con gái lưu lạc tới nơi khác.
“Chính là cô ấy.”
Hương Chi thấy Chu tiên sinh đang ở phía trước tranh luận với bọn họ, bèn kéo kéo tay áo Cố Văn Sơn, dùng giọng gió thì thầm: “Chính là bà ấy, người dạy em vặn eo lắc mông. Ở đâu ra mà đoan trang chứ, em thấy Chu tiên sinh bị lừa rồi.”
Huống chi Dã Sơn Anh làm sao mà sinh ra được hoa sơn chi? Đây chẳng phải là tự dưng chiếm hời của cô sao.
Cố Văn Sơn mím chặt môi mỏng, ánh mắt tràn đầy ý cười, hạ giọng nói: “Anh nghi ngờ bà ấy dùng hình ảnh em lúc nhỏ để lừa Chu tiên sinh. Sau đó giả chết trốn đi, không ngờ duyên phận tới, vẫn làm em và Chu tiên sinh gặp mặt.”
Dã Sơn Anh năm đó thích nhất nói với Chu tiên sinh rằng cuộc gặp gỡ của họ là một mối duyên phận. Mà hiện tại, đây chẳng phải lại là một mối duyên phận nữa sao.
“Cụ thể quá anh cũng không biết.” Cố Văn Sơn ngẩng đầu nhìn về phía Trưởng khoa Trần đang không ngừng xin lỗi, ánh mắt đen tối không rõ nói: “Giải quyết xong việc rồi nói sau.”
Bọn họ ở chỗ này nói chuyện riêng, Ngô Lị Lị và Ngô Chiêu Đệ đứng giữa đám đông như ngồi trên đống than.
Đúng lúc này, Sư trưởng Lưu từ bên ngoài đi tới, trong tay cầm hồ sơ mới làm xong, nói: “Chúc mừng Chu lão cha con tương nhận, tìm lại được thiên kim. Đây là hộ khẩu Cố Đoàn trưởng xin làm, bộ phận hộ tịch địa phương đặc biệt coi trọng, tăng ca làm thêm giờ để chuyển hộ tịch qua đây. Tôi tự chủ trương, nhập vào hộ khẩu của ngài, ngài thấy thế nào?”
“Cậu làm rất tốt. Chính là phải theo họ Chu của tôi mới đúng.”
Chu tiên sinh từ ái nhìn về phía Hương Chi, Hương Chi vẫn giữ nguyên biểu cảm như bị sét đ.á.nh. Ông trừng mắt nhìn cô một cái, thấp giọng nói: “Còn không mau chào người ta.”
Hương Chi ngượng ngùng xoắn xít đi tới, cảm thấy khuôn mặt nóng bừng, giọng nói không hiểu sao lại hơi khàn khàn: “Cháu chào Sư trưởng Lưu ạ.”
Nga
Chu tiên sinh tức cười, mắng: “Gọi ta!”
Cố Văn Sơn biết Hương Chi mặc kệ là thật hay giả, có thể nhận được sự quan tâm của Chu tiên sinh thì về sau sẽ không còn ai dám làm khó cô nữa. Anh ở phía sau nhẹ nhàng đẩy cô một cái, Hương Chi không tình nguyện mà gọi một tiếng: “Ba.”
Gương mặt già nua của Chu tiên sinh cười nở hoa, đỏ hoe hốc mắt nói với mọi người có mặt: “Có tư cách hay không?!”
Sư trưởng Lưu giảng hòa: “Chu lão, ngài chấp nhặt gì với đám trẻ này. Đúng rồi, cái cô Ngô Chiêu Đệ kia, cô cũng đừng có không phục.”
Sư trưởng Lưu lôi bảng điểm từ trong túi ra, giơ lên cho mọi người xem: “Điểm của đồng chí Hương Chi là 78, thực hành 50, văn hóa 28. Mà đồng chí Ngô Chiêu Đệ này, văn hóa được 9 điểm, thực hành 15 điểm. Nghe sư phụ già hướng dẫn thực hành nói, cô ngay cả tên một số loại hoa cỏ cũng không phân biệt rõ ràng, cho cô 15 điểm đã là quá cao rồi.”
Cố Văn Sơn nhàn nhạt nói: “Tổng điểm của cô tính ra cũng mới 24, đừng nói là trúng tuyển, căn bản là không đủ tư cách. Tôi muốn hỏi cô, cô lấy đâu ra tự tin nói Hương Chi cướp suất của cô?”
💬 Bình luận chương