Xử lý xong công việc trong tay, Cố Văn Sơn ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, tình cờ thấy xe của Sư trưởng Lưu đang hướng về phía khu nhà ở của gia quyến. Anh gật đầu chào Thạch Chí Binh một tiếng, vơ lấy chiếc áo khoác cùng mũ quân đội rồi sải bước đuổi theo. Văn phòng của anh nằm trên tầng bốn, lúc xuống đến nơi thì chiếc xe của Sư trưởng Lưu đã khuất bóng.
Đoán chừng Sư trưởng Lưu về nhà ăn cơm, Cố Văn Sơn cũng không vội. Anh khoác áo vào, dự định ghé qua nhà Sư trưởng Lưu trước, đến tối sẽ xách chút quà cáp sang thăm nhà ông Chu. Hai ngày trước anh đã đến nhà họ Chu một chuyến, nhưng ông Chu lại xuống thôn Yên Hà nên không gặp được.
Phía xa xa ở bãi đỗ xe cỡ lớn, những chiếc xe tải từ bên ngoài đang nối đuôi nhau tiến vào. Từng đoàn xe chở theo các thanh niên trí thức ưu tú thuộc diện "học binh". Quy mô năm nay lớn hơn hẳn mọi năm. Khu nam còn đang rục rịch lên kế hoạch xây dựng trường học hy vọng liên hợp quân dân, cộng thêm không ít giáo viên mới đến đang tạm trú trong ký túc xá cán bộ công nhân viên, khiến không khí trong bộ đội náo nhiệt hơn hẳn thường ngày.
Dù đang bận rộn, bước chân Cố Văn Sơn vẫn bất giác dừng lại khi đi ngang qua bảng tin tuyên truyền. Bài phỏng vấn Hương Chi hai ngày trước đã được đăng báo.
Đúng như dự đoán của Sư trưởng Lưu, để biểu dương tinh thần quần chúng hưởng ứng lời kêu gọi "học binh" của trung ương, tấm gương lập công của Hương Chi lần này được chễm chệ trên trang nhất. Trong ảnh, cô đứng trước hội trường mái vòm được xây dựng từ thời Liên Xô viện trợ, nhìn thẳng vào ống kính với nụ cười tươi tắn như hoa. Bên trái cô là gia đình Lý Toàn Lan, bên phải là Sư trưởng Lưu cùng các vị lãnh đạo.
Vì tính chất công việc thường xuyên phải làm nhiệm vụ, Cố Văn Sơn không tiện lộ diện. Lúc đó, anh chỉ đứng lặng lẽ bên ngoài ống kính, bốn mắt nhìn nhau với Hương Chi và khẽ mỉm cười. Xa xa phía sau lưng họ là đám đông đang đứng xem náo nhiệt. Nếu nhìn kỹ, người ta còn có thể nhận ra vài thành viên của Văn công đoàn đang lấp ló thò đầu ra ngoài cửa sổ hội trường để hóng chuyện.
Lúc Mục Dĩnh đi ngang qua, cô ta cũng nhìn thấy tờ báo này.
Từ trước đến nay, cô ta luôn quen thói làm trung tâm của mọi sự chú ý, không chỉ trên sân khấu mà cả trong cuộc sống đời thường. Thế nhưng, bức ảnh trên báo lại biến cô ta thành một kẻ làm nền mờ nhạt. Thậm chí, ngay khoảnh khắc phó nháy bấm máy, ống kính đã ghi lại trọn vẹn ánh mắt ghen tị, thèm thuồng của cô ta lúc đó. Điều này khiến Mục Dĩnh xấu hổ đến mức không có chỗ chui xuống, chút cảm giác ưu việt bấy lâu nay bỗng chốc tan thành mây khói.
Và kẻ đầu sỏ gây ra tất cả những chuyện này lại đang đứng ở vị trí trung tâm của bức ảnh, tận hưởng ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người, đón nhận vô vàn lời khen ngợi. Cô gái đó đang nắm trong tay tất cả những thứ mà Mục Dĩnh khao khát.
Cố Văn Sơn bước ngang qua, gật đầu chào mấy chiến sĩ ở ban ô tô. Anh vừa định rời đi thì bỗng có người lên tiếng gọi giật lại.
Mục Dĩnh đã hạ quyết tâm phải tranh thủ cơ hội này thêm một lần nữa. Nếu lần này vẫn thất bại, cô ta thà cắn răng quay về Kinh Thị, không bao giờ xuất hiện ở bộ đội 114 nữa. Đỡ phải ngày ngày chứng kiến đôi nam nữ kia ân ân ái ái, lại càng không muốn tiếp tục làm bức phông nền thảm hại cho Hương Chi.
Nhìn thấy người cản đường là cô ta, Cố Văn Sơn khẽ nhíu mày. Anh dứt khoát giữ thái độ lạnh nhạt, kiêu ngạo, thậm chí chẳng buồn mở miệng, chỉ dùng ánh mắt hờ hững, xa cách nhìn Mục Dĩnh.
Mục Dĩnh ngước nhìn người đàn ông cao lớn đang khoác chiếc áo dạ quân đội. Chiếc áo dày dặn, vững chãi tựa như tường đồng vách sắt bao bọc lấy toàn bộ con người anh, khiến cô ta không thể nhìn thấu, cũng chẳng thể tìm thấy trái tim anh đang giấu nơi đâu.
Đã từng có lúc, cô ta ngây thơ cho rằng người đàn ông này vốn dĩ không có trái tim. Nhưng giờ thì cô ta đã hiểu, trái tim ấy đã sớm được dâng trọn cho một người con gái khác mất rồi.
Nước mắt Mục Dĩnh chực trào ra, cổ họng nghẹn đắng. Cô ta khó nhọc cất tiếng: "Cố Văn Sơn."
💬 Bình luận chương