Vừa rồi gặp gỡ bà con chòm xóm ngoài ngõ, ai nấy đều tấm tắc khen Lâm Quân Trạch không chỉ cưới được vợ hiền, mà còn sinh được những đứa con giỏi giang, thành đạt. Nhiều người còn nhờ anh xin chữ ký và tấm ảnh chụp của Đoàn Đoàn mang về làm kỷ niệm.
Vẻ tự mãn trên khuôn mặt người cha hiện rõ mồn một.
Ngay cả Cố Tri Ý cũng chẳng buồn nói chuyện với chồng mình nữa.
“Đúng vậy, ba, ba với mẹ lại đi tập thể dục đó ạ!” Đoàn Đoàn nhìn bộ dạng của ba mẹ liền biết chắc chắn là vừa đi rèn luyện sức khỏe về.
Trước đây, Đoàn Đoàn còn tò mò hỏi tại sao mỗi lần đi tập thể dục ba lại muốn mang theo mẹ, thì ông ba đã nói gì nhỉ?
“Để mẹ con đi theo ba luyện tập nhiều một chút, có sức khỏe tốt, thì mới có thể ở bên ba thêm mấy chục năm nữa chứ.”
Nghe mà xem, những lời này thật là sến sẩm đến chết người!
Sau này cũng chẳng còn gì đáng ngạc nhiên nữa, mỗi sáng, hai người lại ra ngoài chạy bộ, tối đến ăn cơm xong xuôi thì dắt nhau đi dạo.
Đó chỉ là nếp sinh hoạt thường nhật mà thôi.
“Đoàn Đoàn đã dùng bữa sáng chưa? Nếu còn chưa ăn thì bác cả sẽ nấu chút mì nóng cho cháu nhé.” Vương Anh vừa bước ra đã hỏi han một cách thân tình.
“Bác cả, không cần nấu đâu ạ, cháu đã lót dạ qua loa trên đường đi rồi ạ.” Đoàn Đoàn cười nói.
Đoàn Đoàn có một chiếc nhẫn không gian, mấy năm nay bản thân cũng có của ăn của để dành, đặc biệt là sau khi làm minh tinh, cô bé đã cất trữ thật nhiều lương thực, thực phẩm trong chiếc nhẫn không gian của mình. Cho nên căn bản chẳng phải lo lắng chuyện đói bụng bao giờ.
Nghe thấy cô bé đã ăn rồi, Vương Anh cũng liền ngồi xuống ghế.
Cả gia đình tụ tập trong nhà chính, tâm tình chuyện đời, chuyện người. Chẳng mấy chốc, bà con lối xóm cũng kéo nhau đến nhà nườm nượp.
💬 Bình luận chương