Còn Cố Tử Sâm thì lại mang vẻ mặt kiêu hãnh, cứ như thể chính mình đã trở thành công nhân viên chức của xưởng chế biến thịt vậy.
“Anh cả, quả không hổ danh anh cả của bọn em! Nhà chúng ta cũng có người có thể trở thành công nhân viên chức ở xưởng chế biến thịt huyện rồi.
Thế thì anh cả ơi, sau này nhà mình sẽ được ăn thịt thường xuyên rồi, phải không anh?”
Lưu Ngọc Lan nghe vậy, bèn gõ đũa cồm cộp xuống mâm cơm.
“Cả lũ này! Anh cả chúng mày còn chưa đi làm mà đã tơ tưởng đến đồng lương của người ta rồi à!”
Thật là, cái lũ hám ăn này, suốt ngày chỉ biết tơ tưởng thịt thà, bánh bao nhân thịt. Chẳng đứa nào biết thương anh cả Cố Tử Mộc lấy một chút nào.
Cố Tử Mộc thật ra chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, vốn dĩ anh đi làm công nhân viên chức cũng là muốn cải thiện cuộc sống cho cả nhà mà. Cho nên cũng chỉ cười xòa đáp lời: “Được thôi, đến lúc đó chúng ta cứ nửa tháng ăn một bữa thịt tươm tất nhé!”
Bên này, người nhà họ Cố say sưa mường tượng về cuộc sống tươi sáng mai sau.
Hơn 5 giờ sáng hôm sau, Cố Tử Mộc liền bắt đầu hành trình trở thành một công nhân viên chức.
Cố Tri Ý bên này thật ra cũng chẳng có mấy việc để làm. Mấy ngày Tết đã trôi qua, lũ trẻ cũng đã được vui đùa thỏa thích hơn nửa tháng trời.
Cố Tri Ý bèn bắt hai đứa nhỏ ở nhà đọc sách.
Thật ra Đại Bảo thì còn khá hơn, Nhị Bảo lại chẳng chịu ngồi yên được mấy, cái mông cứ như có dòi bọ làm tổ. Chốc chốc lại nhích sang phải, chốc chốc lại dịch sang trái.
Cố Tri Ý gõ nhẹ lên mặt bàn: “Lâm Hạo Kiệt, con có thể ngồi yên một chỗ hay không?”
Nhị Bảo đột nhiên bị mẹ gọi cả họ lẫn tên, ngớ người ra một lúc, rồi sau đó như bị điểm dừng, ngoan ngoãn ngồi thẳng lưng.
Trong khoảng thời gian kèm cặp học hành này, Cố Tri Ý cũng nhận thấy rõ, Đại Bảo là đứa bé thông minh, ngày thường cũng thường tỏ ra hứng thú với sách vở, bài giảng.
Nhưng Nhị Bảo rõ ràng lại chẳng thiết tha gì chuyện học hành, lúc mới đầu còn chưa rõ rệt, về sau dần dần cảm giác cứ uể oải, không tập trung.
Tựa như hiện tại, Đại Bảo vẫn cứ ngồi chăm chú nghe giảng, còn Nhị Bảo đã ngồi không yên rồi.
💬 Bình luận chương