Đại Bảo cũng lộ rõ vẻ mặt nghiêm nghị, xem ra những lời mẹ dặn quả thật không sai chút nào.
Đại Bảo ngẩng mặt lên, vừa định mở lời nói gì đó với Trịnh Thao, thì bỗng nghe thấy tiếng một thằng bé bên cạnh r*n r*: “Sao mà đầu óc choáng váng thế này…” Nói đoạn, mọi vật trước mắt thằng bé như chao đảo, xoay tít, khiến nó có thể ngã vật xuống bất cứ lúc nào.
May mà Trịnh Thao đã kịp thời đỡ lấy thằng bé.
Vài đứa trẻ khác, chẳng ai để ý, đã lén lút ngồi xổm nhặt kẹo, bóc vỏ rồi cho ngay vào miệng ngấu nghiến.
“Này! Tao đã bảo chúng mày không được ăn rồi mà!” Nhị Bảo cuống quýt la toáng lên.
Thằng bé sợ hãi rằng cứ như lời mẹ dặn, ăn vào sẽ “chết thẳng cẳng” mất, liền đứng xoay tròn tại chỗ vì sốt ruột.
“Này, bây giờ phải làm sao đây? Mấy đứa mau nhổ ra đi! Phi phi phi!” Nhị Bảo chạy sộc đến bên cạnh mấy đứa.
Nó muốn giúp bọn chúng nhổ kẹo ra, nhưng tiếc thay, kẹo đã trót lọt vào bụng mất rồi. Nhị Bảo sốt ruột đến phát khóc, nước mắt lưng tròng nhìn Đại Bảo và Trịnh Thao.
“Đại Bảo ơi, anh Thao Thao ơi, bây giờ phải làm sao đây? Bọn nó có bị ‘chết thẳng cẳng’ không? Em không muốn bọn nó chết đâu mà. Hức hức hức…” Chưa nói dứt lời, thằng bé đã òa khóc nức nở.
Trịnh Thao xem ra là đứa lớn nhất trong đám trẻ con này. Dẫu trong lòng cũng có chút hoảng hốt, nhưng dù sao vẫn giữ được bình tĩnh hơn cả đám em út kia.
Thằng bé liền dặn dò Đại Bảo: “Đại Bảo, em chạy thật nhanh đi gọi ba ba anh, cả chú cùng mọi người nữa nhé. Còn Nhị Bảo, em chạy đến phòng y tế, gọi chú bác sĩ mặc áo blouse trắng. Em có đi được không?”
Trịnh Thao vẫn không yên tâm về Nhị Bảo, liền dặn dò thêm một lần nữa.
Lúc này, Nhị Bảo cũng biết rằng mình không thể khóc nhè.
Mẹ thằng bé từng bảo nó là anh hùng tí hon, mà anh hùng tí hon thì phải biết bảo vệ bạn bè, không được khóc.
Thằng bé đưa tay quệt ngang những giọt nước mắt còn đọng trên má, cố nuốt ngược tiếng nấc nghẹn trong cổ họng. Giọng nói vẫn còn khàn khàn, nhưng nét mặt lại hết sức nghiêm túc, đáp: “Em… em đi được ạ, anh Thao Thao.”
Nói đoạn, nó liền ba chân bốn cẳng chạy theo Đại Bảo về khu văn phòng.
Nhị Bảo chạy một mạch tới phòng y tế. Nó biết chú ở đây là người chuyên chữa bệnh, hay tiêm chích, tuy chích thì đau thật đấy, nhưng lại có thể cứu sống Hiên Hiên và Phong Phong.
Nó chạy lóc cóc vào, túm chặt vạt áo blouse trắng của bác sĩ Nghiêm, giục ông mau mau ra ngoài.
Bác sĩ Nghiêm đang lơ đễnh, suýt nữa thì bị Nhị Bảo kéo tuột khỏi ghế.
Thấy người vừa kéo mình là một đứa trẻ con, ông cứ nghĩ đó là trò nghịch ngợm của lũ nhóc.
---
💬 Bình luận chương