Anh nhìn Đại Bảo, ngồi xổm xuống, hỏi: “Đại Bảo, con nói cho bố biết, con đào được cái này ở đâu ra?”
"Ở ngay phía sau vườn rau nhà mình ấy ạ. Có một thím đã chôn nó ở đó. Con hỏi thím ấy nhưng thím ấy nói là hái hoa. Thím ấy tưởng bọn con là con nít mới lên ba chắc?”
Đại Bảo nói tỉnh khô.
c* cậu còn tiện thể muốn 'phỉ nhổ' vào chuyện buổi sáng bị Tiểu Hạnh coi thường trí thông minh của mình.
Lúc này, Cố Tri Ý cũng nhận thấy có điều bất thường nên hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Lâm Quân Trạch đỡ trán, khẽ thở dài, ngước lên nhìn hai đứa con trai mới cao đến bắp đùi đang đứng trước mặt mình.
Anh chợt thấy mình muốn rút lại những lời khen ngợi dành cho hai anh em chúng nó ban nãy. Đúng là vận may trời ban cho chúng nó rồi!
Không phải. Cái vận may kiểu này thì quả thực đúng là con cưng của ông trời rồi!
Anh nhìn Cố Tri Ý nói: “Vợ à, đêm nay, có lẽ mấy mẹ con em cứ ngủ trước đi. Anh phải ra ngoài làm một vài việc. Đại Bảo vừa phát hiện ra cái này, đây chính là mật mã Morse mà bọn Loan Loan bên kia dùng để liên lạc với nhau.”
Lúc này, Cố Tri Ý, người mẹ trẻ, cũng không biết phải nói gì.
Mấy chuyện rắc rối vừa rồi mới qua được mấy ngày, bây giờ lại...
Cố Tri Ý nhìn Đại Bảo và Nhị Bảo, chẳng lẽ hai đứa nhỏ này thật sự đã được số trời định sẵn để làm người lính hay sao?
Nhưng nếu đời trước cũng có vận may thế này thì chẳng phải đã quá tốt rồi hay sao?
Chẳng lẽ vì cô đã xuyên không đến đây nên mới có thể mang vận may đến nhường này hay sao?
Nhưng lúc này Cố Tri Ý cũng không nghĩ đến mấy chuyện đó nữa.
Lâm Quân Trạch mặc xong quần áo tươm tất, tay cầm tờ giấy kia, lập tức vội vã đi ra cửa.
Lúc này đã hơn nửa đêm, anh liền gõ cửa nhà đoàn trưởng Trịnh.
Người mở cửa là đoàn trưởng Trịnh, nhìn ông ấy thế này hẳn là vừa định đi ngủ rồi.
Trịnh Quang Huy nhìn thấy là Lâm Quân Trạch, hỏi: “Lâm đấy à, giữa đêm hôm thế này, cậu bị bà xã đuổi ra khỏi nhà đấy hả?”
💬 Bình luận chương