-- Chương 475:
“Không không không, thím ơi, cháu không cần đâu, cháu còn bé bỏng lắm!” Cố Tử Sâm lập tức giãy nảy muốn thoát thân, chỉ mong mau chóng về nhà.
“Ôi chao, không nhỏ nữa đâu! Bây giờ cứ quyết định trước đã, đợi đến khi cháu tròn mười tám là có thể đính hôn được rồi.”
Ha hả! Cháu không chịu đâu! Cháu vẫn còn là con nít mà! Cuối cùng Cố Tử Sâm phải tốn chín trâu hai hổ sức lực mới trốn thoát được, đến khi về tới nhà vẫn còn rất sợ hãi. Thế cho nên mấy ngày sau Cố Tử Sâm cũng không dám ra khỏi nhà.
Lúc Lưu Ngọc Lan kể những việc này cho Cố Tri Ý nghe thì cô phì cười phá lên, ôm bụng không ngớt. Ha ha ha!! Cố Tri Ý nghe xong chuyện thì trưng vẻ mặt vừa buồn cười vừa đồng cảm nhìn về phía em trai bị dọa đến mức ám ảnh trong lòng, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy tình cảnh này thật khôi hài đến mức không tài nào tả xiết.
Chẳng qua, khi đối diện với vẻ mặt cảm kích của hai người chị dâu thì cô chỉ nói: “Chị dâu cả, chị dâu hai, hai chị không cần cảm ơn em đâu. Có được ngày hôm nay đều là do anh cả và anh hai em tự mình nỗ lực phấn đấu, em cũng chỉ giúp các anh ấy kiếm được chút tài liệu tham khảo chứ chẳng có gì to tát.”
Cố Tri Ý vẫn luôn không ôm hết mọi công lao vào người mình, cô không thể phủ nhận những công sức bấy lâu nay của hai anh mình một cách đơn giản như vậy được. Những gì cô làm cũng chỉ là cung cấp một lựa chọn cho các anh, còn cụ thể ra sao thì vẫn là do chính bọn họ.
Dù sao đi nữa, trong lòng hai người Vương Quế Chi và Lâm Tú Mai thì cô em chồng chính là ân nhân của nhà họ. Nếu em chồng mà không nói thì làm gì có ai biết kỳ thi đại học lại thực sự được khôi phục như vậy? Có thể ôn tập trước một khoảng thời gian dài như thế cũng coi như là đã đi trước thiên hạ một bước rồi.
Tuy Cố Tri Ý đã giải thích rằng đây chỉ là do may mắn nhưng mọi người đều không cho là như vậy.
Gần đây gặp nhiều chuyện vui nên tâm tình của Cố Khôn cũng rất sảng khoái, ông cười khà khà, hỏi Lâm Quân Trạch: “Vậy đến lúc đó nếu Tiểu Ý đi Kinh Đô thì con và các cháu có ở lại quân khu không?”
💬 Bình luận chương