Thấy Lâm Quân Trạch lại làm bộ làm tịch trước mặt mấy đứa con mà nói ra câu đó, Cố Tri Ý trực tiếp liếc anh một cái đầy trách móc: “Bọn nhỏ đang nhìn đấy, anh không biết ngượng sao hả?”
Ai ngờ thằng nhóc tinh quái Nhị Bảo lập tức bắt chước y hệt câu nói vừa rồi của Lâm Quân Trạch, còn cố ý giả giọng làm cho thật giống: “Vợ à, chẳng lẽ em không nhớ anh sao?” Sau đó lại bắt chước vẻ mặt của Cố Tri Ý: “Anh có biết ngại không hả?”
Nói xong cậu bé làm vẻ mặt chờ khen nhìn Đại Bảo, Đại Bảo liền vờ như không hay biết gì. Hình như đã lâu rồi đứa em trai này của cậu nhóc không bị đánh nên lại ngứa ngáy chân tay rồi!
“Lâm Nhị Bảo!” Lâm Quân Trạch lập tức túm cổ áo của Nhị Bảo, đét bạch bạch hai cái vào mông cậu nhóc.
Nhị Bảo liền che mông lại xin tha: “Ba ơi ba, con sai rồi con sai rồi, ba đừng đét mông con nữa mà!” Thằng bé nhận lỗi cực kỳ nhanh, dù sao thì mẹ nhóc cũng từng nói gì đó về "thức thời là trang tuấn kiệt".
Lâm Quân Trạch đét thêm hai cái nữa rồi mới thả Nhị Bảo xuống, mắng: “Thằng nhóc thúi!”
Nhị Bảo cảm thấy tự ái của mình bị tổn thương nặng nề, cũng không thèm nói lời nào với bọn họ nữa mà chạy tót vào trong phòng. Thằng bé còn biết nơi nào là phòng ngủ chính, sau khi chạy vào thì chuẩn bị bò lên giường đất để chui vào chăn. Thế nhưng, cậu bé còn chưa kịp chui vào chăn thì đã bị Cố Tri Ý ngăn lại: “Cả một chặng đường đi tới đây con chưa tắm rửa nên bẩn lắm, đừng làm bẩn chăn của mẹ.”
Nhị Bảo: “…” Sao thằng bé lại có cảm giác xa mẹ lâu rồi nên không còn được cưng chiều như trước chứ?
“Mẹ ơi, mẹ không yêu Nhị Bảo nữa rồi!” Nói xong, Nhị Bảo khoanh tay ôm ngực, hừ một tiếng rồi quay phắt người đi.
💬 Bình luận chương