“Tụi con lớn rồi, chắc chắn làm được mà, đúng không Nhị Bảo?”
Thằng Nhị Bảo cũng chẳng nghe rõ anh trai mình đang nói gì, nhưng theo thói quen vẫn cứ gật đầu lia lịa phụ họa.
“Thôi được rồi, hai ‘ông bạn lớn’ của mẹ, vậy ngày mai mẹ sẽ ở nhà chờ các con nhé.”
Hai đứa nhỏ vỗ ngực cam đoan rằng sẽ không có bất cứ vấn đề gì.
Ăn cơm xong, khi Cố Tri Ý đến trường của mình để giảng dạy, cô cũng tiện đường đưa bọn trẻ đến trường học.
Việc cả ba mẹ con cùng nhau đi học đã gây ra không ít những lời xì xào bàn tán trong xóm ngoài làng. Đương nhiên, những lời khen ngợi dành cho Cố Tri Ý chiếm phần lớn, nhưng cũng có một bộ phận nhỏ thì lại khăng khăng rằng phụ nữ chỉ cần ở nhà chăm sóc chồng con là đủ rồi, đọc sách làm gì cho phí công vô ích.
Đó hoàn toàn là những người có cuộc sống không mấy suôn sẻ, không thể chịu nổi khi thấy người khác được hạnh phúc. Những con người có tư tưởng cứng nhắc, cổ hủ là vậy đấy.
Cố Tri Ý luôn không bận tâm đến những lời đàm tiếu sau lưng người khác. Rốt cuộc thì những lời đó chẳng mang lại ích lợi gì cho cô cả, vậy hà cớ gì cô phải bận tâm nhiều đến thế?
Ngày hôm sau, dù Cố Tri Ý nói sẽ không đi đón hai đứa nhỏ, nhưng tan học cô vẫn đến trường tiểu học. Chỉ là cô không lộ mặt ra, đứng từ đằng xa âm thầm dõi theo từng bước chân của hai thằng nhóc. Đại Bảo cùng Nhị Bảo vẫn đeo chiếc cặp sách trên vai, tung tăng chạy nhảy ra khỏi cổng trường. Sau khi chào tạm biệt các bạn, chúng liền nắm tay nhau đi về nhà.
Cố Tri Ý bước theo sau chúng nhưng không quá gần. Đến khi rẽ vào một con ngõ nhỏ, cô bỗng dưng mất hút bóng dáng hai đứa nhỏ đang đi phía trước.
Cố Tri Ý còn tưởng hai thằng nhóc bị lạc lối, vội vàng đuổi theo để tìm.
Thằng Đại Bảo luôn cảm thấy có kẻ lạ mặt đang theo dõi chúng, cứ như là kẻ gian muốn bắt cóc trẻ con vậy.
Thằng bé liền nói thầm vào tai Nhị Bảo vài câu. Hai đứa nhóc nhanh chóng đi vào con ngõ nhỏ rồi cấp tốc trốn mình vào một góc khuất.
Thế nên mới có cảnh Cố Tri Ý cứ thế đuổi theo mà không sao tìm thấy các con mình đâu cả.
💬 Bình luận chương