Ngô Tố Vi khiến người ta có cảm giác không hề giống một học sinh đến trường để chuyên tâm học hành, mà lại như muốn phát triển các mối quan hệ, cốt để kiếm chác cho bản thân thì đúng hơn.
Trong chiếc máy nghe lén, Cố Tri Ý đã nhiều lần nghe thấy cô ta có những lời lẽ mập mờ với những người đàn ông khác.
Cũng không biết một cô gái với gương mặt thanh tú này lại có sức hấp dẫn lớn đến nhường ấy.
Đương nhiên có rất nhiều điều Cố Tri Ý vẫn còn chưa lý giải được, nhưng cô cũng không thể vì chuyện của người khác mà bỏ bê cuộc sống của mình.
Thế nên cô cũng chỉ hơi chú ý đến một chút rồi thôi, vì dù sao giấy không gói được lửa, tạm thời cứ để mọi chuyện diễn biến như vậy đã.
Mấy ngày trước cũng là ngày thi của hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo. Hôm nay, Cố Tri Ý vừa đẩy cánh cổng sân ra đã thấy Đại Bảo hào hứng chạy ào tới. Thằng bé cầm bài thi của mình, giơ cao trước mặt Cố Tri Ý để mẹ nhìn rõ điểm một trăm tròn trĩnh.
Cố Tri Ý chỉ thấy bài của Đại Bảo, liền hỏi: “Thế còn Nhị Bảo đâu? Chẳng lẽ lại thi trượt rồi sao?”
Đại Bảo lại làm ra vẻ thần bí, rón rén xích lại gần tai Cố Tri Ý, nhỏ giọng nói: “Mẹ ơi, Nhị Bảo thi rất khá rồi đó, mẹ đừng mắng em ấy nhé.”
Cố Tri Ý thầm nghĩ: Kiểu này thì thằng bé lo lắng cho mẹ đến nhường nào chứ! Lại còn cố tình dặn dò trước một câu.
Thôi được. Dù sao thì với Nhị Bảo, Cố Tri Ý cũng đã quá quen thuộc rồi. Thế là cô cất tiếng gọi: “Nhị Bảo ơi, mẹ đã về rồi đây, con thi cử thế nào rồi? Đem cho mẹ xem thử nào.”
Nói xong mà mãi vẫn không thấy Nhị Bảo trả lời lại, Cố Tri Ý còn đang định đi qua phòng tìm thì Nhị Bảo đã chậm chạp bước ra ngoài.
Cầm chặt bài thi trong tay, Nhị Bảo từng bước chậm rãi tiến đến trước mặt Cố Tri Ý.
Thằng bé biết bài kiểm tra này cần phải có chữ ký của phụ huynh, trước sau gì mẹ cũng sẽ hay, nên đành rụt rè đưa bài thi tới.
Cố Tri Ý nhìn bài thi Ngữ văn, được tám mươi điểm. Ừm, không tồi.
Nhìn xuống bài thi Toán. Ha ha, sáu mươi điểm. Xem ra thằng bé chả mấy mặn mà với môn Toán thì phải rồi.
---
💬 Bình luận chương