Có Đại Bảo và Nhị Bảo đỡ đần, việc chăm sóc Tam Bảo của Cố Tri Ý cũng đỡ vất vả hơn nhiều.
Khi Lâm Quân Trạch vắng nhà, thỉnh thoảng Tam Bảo vẫn ngủ chung phòng với Cố Tri Ý.
Ban ngày, mỗi người một trường, nhưng vì tiện đường nên bốn mẹ con vẫn cùng nhau đến.
Cảm giác mỗi ngày có mẹ cùng đến trường thật là lạ lùng.
Nhị Bảo vẫn như thường lệ, hoạt bát chạy nhảy phía trước, chẳng khác nào con chim sáo cứ tíu tít không ngừng.
Sau khi đưa Tam Bảo gửi nhà trẻ, đến ngã ba, nơi phân nhánh dẫn vào mấy ngôi trường, ba mẹ con mới chia tay nhau.
“Ngoan ngoãn đến trường nhé!” Trước khi đi, Cố Tri Ý vẫn không quên dặn dò các con.
“Vâng ạ.” Đại Bảo và Nhị Bảo vẫy tay chào tạm biệt Cố Tri Ý, sau đó cũng đi về phía trường học của mình.
Cố Tri Ý vừa đặt lưng xuống ghế, Hồ Tư Tuệ đã vội ghé sát vào cô, thì thầm to nhỏ như sợ ai nghe thấy.
“Làm sao vậy?”
Cố Tri Ý đã quá quen thuộc với dáng vẻ mỗi ngày đều có chuyện để bàn tán của Hồ Tư Tuệ.
“Thì ra Ngô Tố Vi ở trường ta quả nhiên đã bị người khác mạo danh thay thế, nghe đâu tối qua đã điều tra ra sự thật rồi.”
Cố Tri Ý biết Hồ Tư Tuệ có chút quen biết nên việc biết được mấy chuyện này cũng không khó. Nhưng Cố Tri Ý lại rất bất ngờ với hiệu quả giải quyết vụ việc của mọi người.
Tuy nhiên, điều Cố Tri Ý chưa biết, với kẻ ngoan cố như Lý Tiểu Nha, nếu không dùng chút mánh khóe nào, e rằng cô ta sẽ chẳng bao giờ chịu nhận tội đâu.
Cố Tri Ý khẽ gật đầu, sau đó lại hỏi: “Còn gì nữa không?”
“Không phải chứ, sao cậu lại chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên đến vậy?” Hồ Tư Tuệ không giấu nổi sự khó chịu khi thấy Cố Tri Ý phản ứng bình thản đến lạ.
Thông thường khi nhận được một tin tức chấn động như vậy, chẳng phải vẫn nên là một dáng vẻ bất ngờ mà hỏi: Thật thế ư? Ai mà tin được, ai mà tin được chứ!
Cố Tri Ý này cứ điềm nhiên như không vậy.
---
💬 Bình luận chương