Như đã biết, đó là đặc khu kinh tế, hiện giờ muốn đến cũng cần có thẻ thông hành.
Thế nhưng hiện tại, bên đó đã có đôi chút thay đổi. Chỉ cần biết “đi cửa sau” một chút thì tấm thẻ thông hành này cũng chẳng còn là vấn đề nan giải.
Vì vậy, tạm thời Cố Tri Ý gạt chuyện này sang một bên, cô nghĩ đến lúc trở về sẽ hỏi ý kiến của Trương Lực xem sao.
“Nào nào nào, món ăn lên rồi đây.” Giọng nói của bà chủ vang lên từ phía sau, đồng thời cũng kéo suy nghĩ của Cố Tri Ý trở về thực tại.
“Thức ăn lên rồi, nào, mời mọi người dùng bữa đi thôi.”
Cố Tri Ý nói, mấy cô gái bắt đầu cầm đũa lên.
Trong lúc trò chuyện, Hồ Tư Tuệ còn nhờ bà chủ mang lên một bình rượu. Mỗi người chỉ nhấp môi lấy lệ.
“Nào, đây là chúc mừng cho bốn năm tháng tươi đẹp chúng ta đã trải qua.”
“Chúc chúng ta tiền đồ rộng lớn, rạng rỡ!”
“Chúc mỗi người chúng ta sau này đều thuận buồm xuôi gió!”
“Chúc cho tình bạn của chúng ta luôn bền chặt!”
Cả bọn cầm chén rượu giơ cao.
“Nào, cạn chén!”
Cả bọn chạm chén leng keng vào nhau, rồi đồng loạt bật cười sảng khoái.
Mọi lời muốn nói đều đã gói trọn trong khoảnh khắc lặng im đó.
Trên bàn cơm, mọi người lại bàn bạc về những dự định cho tương lai. Nghe Cố Tri Ý có ý định vào Thâm Quyến, ai nấy đều không khỏi ngỡ ngàng.
“Vậy đến lúc cậu qua bên đó thì con cái tính sao? Chẳng lẽ cậu chịu cảnh chồng một nơi, vợ một nẻo sao?”
Hồ Tư Tuệ hỏi thẳng vào vấn đề cốt yếu nhất.
Cố Tri Ý lắc đầu thành thật nói: “Tạm thời tớ vẫn chưa tính ra được cách nào hợp lý. Nhưng tớ có ý định sẽ đưa bọn trẻ đi cùng, chỉ là có lẽ phải chờ sau khi mọi việc bên đó ổn định đâu vào đấy đã.”
---
💬 Bình luận chương