Lâm Quân Trạch vốn là một quân nhân, muốn anh sắc sảo trong chuyện buôn bán thì quả là khó mà sánh bằng Cố Tri Ý.
Bởi vậy, chẳng bao lâu đã nảy sinh vấn đề. Chỉ còn cách đợi cô về giải quyết.
“Việc làm ăn của tiệm không thuận lợi sao?” Cô khẽ nhíu mày hỏi.
“Ừm, không phải em cũng từng nói quần áo phải hợp thời trang sao? Thấy em mở tiệm, nên giờ xung quanh đó cũng đã đua nhau mọc lên mấy cửa hàng bán đồ đúng mốt rồi. Việc này ảnh hưởng đến doanh thu của tiệm mình không ít.” Lâm Quân Trạch sơ lược tình hình cửa hàng cho Cố Tri Ý nghe.
Cô khẽ gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Chỉ là bây giờ cô cũng chẳng việc gì phải vội, việc buôn bán có kém đi đôi chút thì mai cô sẽ ghé tiệm xem xét.
Đến giờ, việc đưa ra đối sách vẫn còn rất dễ dàng.
Bởi vậy, dù việc kinh doanh không thuận lợi, cô cũng chẳng lấy làm chuyện gì ghê gớm.
Mấy ngày xa nhà khó khăn lắm mới về được, cô chỉ muốn dành thời gian ở bên bọn trẻ, còn chuyện buôn bán cứ tạm gác lại.
Lần này đến Quảng Châu và Thâm Quyến, cô đã mang về nhiều thứ, đủ món.
Máy ảnh bán ở Quảng Châu rẻ hơn hẳn so với ở Bắc Kinh rất nhiều, mà khi mua cũng chẳng cần phiếu pháo gì cả.
Lại còn có những bộ quần áo trẻ con khá thời thượng.
Cố Tri Ý thấy ưng là mua sắm hết lượt.
Cố Tử Sâm đi cùng, thế nên trên đường về, cô cũng phải tay xách nách mang kha khá đồ đạc.
Nhưng vì là những món đồ có giá trị nên Cố Tri Ý bèn giành lấy để mình giữ, mà trên thực tế thì cô đã đặt vào trong không gian riêng của mình.
Cô cũng mua kha khá cuộn phim ảnh.
Trước đó cô đã sắm một chiếc máy ảnh, chẳng qua chỉ chụp được ảnh đen trắng, còn bây giờ có thể cho ra ảnh màu tươi rõ rồi.
Cố Tri Ý không muốn bỏ lỡ từng khoảnh khắc trưởng thành của mấy đứa bé, cô muốn lưu giữ từng giây phút đáng yêu của bọn trẻ.
Đặc biệt là Đoàn Đoàn và Viên Viên, Cố Tri Ý tranh thủ lúc hai chị em còn bé thơ sẽ chụp thật nhiều ảnh, sau này tất thảy đều là kỷ niệm vàng son.
💬 Bình luận chương