Cố Tri Ý biết được tin tức của Cố Xảo là khi Lâm Quân Trạch vội vàng kể cô nghe một tin tức động trời.
"Anh dựa theo manh mối em cho mà bao vây cả một hang ổ của bọn chúng, không ngờ cả thôn làng này đều là hang ổ của chúng cả. Nhưng em đoán xem ở trong đó anh đã trông thấy người nào?"
Lâm Quân Trạch vừa về đến nhà đã thần thần bí bí nói tin tức này cho cô biết.
Nghe anh kể, Cố Tri Ý đoán ngay đó chắc chắn là người quen của cô. Hơn nữa, mối quan hệ giữa họ hẳn cũng chẳng mấy tốt đẹp. Suy đi tính lại, giữa cô và người đó thật ra chẳng còn chút tình nghĩa nào đáng kể.
Cố Tri Ý thăm dò hỏi: "Chắc không phải Cố Xảo đấy chứ?"
Lâm Quân Trạch vỗ tay.
"Vợ à, chúc mừng em đã đoán đúng!"
Nhưng rất nhanh sau đó, nét mặt anh lại nghiêm nghị trở lại.
Anh tiếp lời: "Lúc bọn anh tìm đến nơi đó, cô ta đã bị giày vò đến thân tàn ma dại, không còn nhận ra hình hài cũ nữa. Miệng cô ta cứ lẩm bẩm những điều không rõ. Lúc đưa đi bệnh viện, tiên lượng cũng không mấy khả quan."
Cố Tri Ý không nghĩ đến bản thân cô còn chưa tìm đến Cố Xảo, không ngờ cô ta lại tự mình rước họa vào thân.
Nhưng dù sao cũng khiến người ta không khỏi day dứt, huống chi ở nơi đó còn có không ít những cô gái bị hãm hại.
Nếu họ còn chưa phát hiện ra, có thể những cô gái đó đã phải ở trong một sơn thôn nhỏ lạc hậu và bị biến thành những cỗ máy đẻ con.
Đương nhiên, Lâm Quân Trạch cùng các đồng đội sau khi giải cứu được họ đã đưa họ về lại gia đình mình.
Nhưng liệu những gia đình này có thể rộng lòng đón nhận họ trở về hay không, lại là một câu chuyện khác.
Nói không chừng miệng lưỡi thế gian đôi khi còn đáng sợ hơn cả bạo lực, dễ dàng nhấn chìm những cô gái khốn khổ này.
Cho nên Lâm Quân Trạch cũng chỉ thở dài. Tuy nói rằng quốc gia sẽ can thiệp vào, nhưng từ xưa đến nay phép vua thua lệ làng.
Cứu được một lúc, nào ai có thể bảo bọc được cả đời.
Sau này như thế nào còn phải trông vào vận may và ý chí của chính họ. Hiển nhiên, Cố Tri Ý cũng không khỏi suy nghĩ về những điều này, thậm chí cô còn liên tưởng đến kiếp trước.
Cố Xảo đã bắt tay với những người khác bán nguyên chủ lên núi, mà nguyên chủ vì phản kháng mới phải rớt xuống núi.
Không ngờ đến đời này quả báo nhãn tiền.
💬 Bình luận chương