Buổi tối. Sau khi dỗ Thẩm Thần ngủ rồi, Thẩm Húc mới rảnh rỗi nói chuyện phiếm với Điền Tùng Ngọc. Đúng lúc ấy, ngoài cửa sổ vang lên tiếng gõ thình thịch. Thẩm Húc ra ngoài thì trông thấy Chu Ái Hồng.
“Trước đây anh bảo em Chu Song Oanh phát hiện ra!
Thẩm Húc gật đầu, nhìn chằm chằm vào Chu Ái Hồng: “Vậy bây giờ cô nghĩ thế nào? Muốn nói tin tức này cho Chu Ái Quân, để cậu ta đề phòng không?”
Chu Ái Hồng sửng sốt, cúi đầu một lát, rồi cắn chặt môi dưới: “Em sẽ không nói.”
Giọng cô ta rất nhỏ, trong mắt mang theo vài phần oán hận.
Chu Ái Quân trách cô ta lắm miệng nói ra chuyện bán cách làm sa tế, sao cô ta lại không trách Chu Ái Quân? Rõ ràng người bán cách làm sa tế không phải cô ta, người được lợi cũng không phải cô ta, Chu Ái Quân dựa vào đâu lại trách cô ta? Dựa vào đâu khi phân gia không chia lương thực cho cô ta? Dựa vào đâu năm lần bảy lượt nói với người khác trong nhà là do cô ta sao, khiến mẹ và anh Hai đều oán hận cô ta?
Chu Ái Quân xui xẻo thì liên quan gì đến cô ta? Còn lâu cô ta mới nói!
“Ngược lại làm vậy cũng tốt. Nếu cô nói ra, chưa chắc Chu Ái Quân đã tin. Cho dù tin, sợ là cũng không giữ bí mật giúp cô, đến lúc đó để lộ chuyện này ra ngoài, Chu Song Oanh sẽ biết là do cô nghe lén, như vậy sẽ không tốt cho cô.”
Chu Ái Hồng sửng sốt, đúng ta cô ta chưa hề nghĩ tới điểm này.
Chu Ái Hồng mím chặt môi: “Em sẽ không nói!”
Vẫn là bốn chữ ấy, nhưng ngữ điệu đã hoàn toàn khác trước, thái độ cũng kiên định hơn vài phần.
Thẩm Húc gật đầu, bưng một bát đậu hũ xào thịt nhỏ từ trong nhà ra cho cô ta: “Cũng lâu rồi cô chưa được ăn thịt, ăn kín đáo một chút, đừng để người khác nhìn thấy, đến lúc đó lại không giữ được.”
Chu Ái Hồng nuốt nước miếng, vui sướng nhận lấy: “Cảm ơn anh Ba…… Không, anh Thẩm.”
“Bên chỗ Chu Song Oanh, vẫn Chu Ái Quân vẫn vẻ vang làm công nhân như trước. Không ngờ Chu Song Oanh lại có ý nghĩ giống hắn. Nếu đã như vậy, đỡ mất công hắn ra tay.
Đột nhiên hắn có chút tò mò, rốt cuộc Chu Song Oanh định dùng cách gì nhỉ?
💬 Bình luận chương