Vừa dứt lời, từ cổng có một giọng phụ nữ yểu điệu vang lên: "Nhà vệ sinh ở đây nồng nặc mùi hôi thối, trong đó còn nhiều muỗi nữa. Anh nói chuyện xong chưa? Em không muốn ở đây đâu."
Người phụ nữ có nét mặt thanh tú, nước da trắng ngần, mặc áo may-ô hồng nhạt, váy bó sát người, đi giày cao gót màu trắng. Dáng người cô ta quyến rũ, ăn mặc thời trang thái quá, thật sự quá nổi bật. Kiểu ăn mặc này mà về nông thôn, có lẽ sẽ bị các cô, các dì dìm chết bằng nước bọt mất thôi.
Đỗ Vĩ Lập nghe thấy giọng người phụ nữ, thái độ lập tức trở nên dịu dàng, nói chuyện cũng đứng đắn hơn: "Sắp xong rồi. Em về xe đợi anh nhé."
Người phụ nữ không những không đi, mà còn tiến lại gần. Cô ta dán mắt vào Dương Niệm Niệm, giọng điệu khinh miệt nói: "Sao ở đây lại có một người phụ nữ thế?"
"Cô ấy là bà chủ của vựa phế liệu này," Đỗ Vĩ Lập giới thiệu.
Người phụ nữ nhíu mày, ánh mắt nhìn Dương Niệm Niệm đầy địch ý: "Một người phụ nữ không lo tìm đàn ông để lấy chồng, ở nhà chăm con, học đòi đàn ông mở vựa phế liệu làm gì?"
"Phụ nữ tại sao lại không được mở vựa?" Dương Niệm Niệm học lại giọng điệu châm chọc của cô ta: "Chẳng lẽ phụ nữ suốt ngày chỉ biết õng ẹo, dựa hơi đàn ông mà sống thôi à?"
Người phụ nữ kia nghĩ Dương Niệm Niệm đang ám chỉ mình là kẻ dựa hơi đàn ông, định phản bác thì bị Đỗ Vĩ Lập ngăn lại. Hắn ta đưa tay ôm lấy eo cô ta, dịu dàng nói: "Ngoan nào, em về xe ngồi đợi anh, anh xử lý xong ngay."
Người phụ nữ đứng im, nhìn Dương Niệm Niệm nói: "Anh cứ xử lý đi, em ở đây xem." Cô ta muốn đề phòng người phụ nữ này dùng mỹ nhân kế với người đàn ông của mình.
Thấy cô ta không chịu đi, Đỗ Vĩ Lập cũng không đuổi nữa, lại nhìn về phía Dương Niệm Niệm: "Tôi khuyên cô vẫn nên suy nghĩ kỹ lời tôi nói. Ngành phế liệu không đơn giản như cô nghĩ đâu. Cô là một người phụ nữ, muốn đứng vững trong ngành này không dễ dàng đâu. Không có thế lực chống lưng, miếng thịt béo bở này cô nuốt không trôi đâu. Coi chừng xương bên trong sẽ làm sứt răng đấy."
Dương Niệm Niệm khoanh tay trước ngực, đáp trả: "Tôi đây lại thích nhất là gặm mấy cục xương cứng như thế."
Đỗ Vĩ Lập gật đầu, ha hả cười hai tiếng: "Được, cô cứ gặm đi. Sau này đừng có mà khóc lóc cầu xin tôi mua lại vựa phế liệu của cô. Đến lúc đó, tôi sẽ không dễ nói chuyện như bây giờ đâu."
Nói xong, hắn ta ôm người phụ nữ kia quay lưng bước đi. Ba người đàn ông kia cũng đi theo sau. Ba người này nhìn tướng mạo cũng chất phác, không giống lưu manh, chắc là công nhân của vựa phế liệu của hắn ta.
Thấy họ đi xa, Khương Dương thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn lo lắng: "Hắn có giở trò sau lưng không? Hắn đi ô tô con đấy, phải biết thời buổi này không chỉ có tiền là mua được ô tô đâu, còn phải có quyền nữa. Tôi nghĩ hắn ngang ngược như vậy chắc chắn bởi vì có người chống lưng."
Nếu không có ai chống lưng, sao lại trẻ tuổi mà làm ăn lớn như thế được?
"Sợ gì? Chỉ có hắn ta có thế lực thôi à?"
Dương Niệm Niệm không hề sợ hãi, nói đầy thách thức: "Hắn ta có thế lực, tôi cũng có. Lục Thời Thâm tuy sẽ không dựa thế cậy quyền áp người, nhưng có anh ấy đứng sau, những loại 'yêu ma quỷ quái' đó cũng không dám giở trò đâu. Đỗ Vĩ Lập cho dù là một con hổ hung hãn, đến lúc phải nằm xuống thì cũng phải nằm xuống. Cậu cứ làm việc bình thường, không cần bận tâm đến hắn ta."
Mắt Khương Dương sáng lên: "Đúng vậy, sao tôi lại quên mất anh Lục nhỉ? Anh ấy lợi hại như vậy, chỉ cần anh ấy đứng ở đó thôi, "yêu ma quỷ quái" chắc chắn sẽ lộ nguyên hình."
,
💬 Bình luận chương