“Vậy anh đi đi! Đừng để lỡ mất việc chính.”
Lục Thời Thâm đứng im không nhúc nhích, quan tâm hỏi: “Trong lòng có nỗi niềm gì sao?”
Dương Niệm Niệm bĩu môi, lắc đầu: “Cũng chẳng phải là tâm sự gì ghê gớm. Em chỉ đang suy tính thôi, cuối tháng em phải lên đường đi học rồi, vậy An An biết gửi gắm cho ai đây? Anh lại bận rộn trăm bề như vậy, cứ nhờ vả chị Vương mãi cũng thấy áy náy trong lòng. Còn Nhược Linh mấy hôm nữa chắc cũng phải dọn đến trạm thu mua phế liệu ở, một thân con gái đi lại đường xa, sớm muộn gì cũng dễ gặp phải chuyện chẳng lành.”
Đi lại dăm ba bận thì còn được, nhưng nếu ngày nào cũng phải lặn lội, bị kẻ xấu Nhược Linh dọn hẳn qua đó mà ở! Em nghỉ sớm đi, anh ra ngoài đây.”
Nói xong, anh lấy trong tủ ra bộ đồ thường phục, quay người đi ra ngoài, còn cẩn thận khép cửa phòng lại.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Dương Niệm Niệm nhìn thấy hành động rõ ràng là đang lảng tránh của anh, càng thêm vững tin vào suy đoán của bản thân.
Dương Niệm Niệm thầm nghĩ, nếu cha An An chưa tử trận, mà chỉ là đang thực hiện một nhiệm vụ tối mật, việc báo tử cũng chỉ là màn kịch để che mắt thiên hạ. Vậy thì chuyện anh ta cứu cô ở An Thành hôm nọ cũng có lý do xác đáng. Còn Lục Thời Thâm, anh ấy không bận tâm chuyện nhận nuôi An An sẽ làm xáo trộn cuộc sống của cả hai, cũng chẳng lo lắng sau này cô đi học thì ai sẽ trông coi con bé. Rất có thể, nhiệm vụ của người kia sắp hoàn thành rồi chăng…
Nếu mọi chuyện quả thực như vậy, thì xem ra mọi nghi vấn đều đã được gỡ bỏ. Ôi chao, cái đầu óc này của mình, nếu không làm công tác điều tra thì thật phí hoài năng lực suy đoán nhạy bén!
Tại một con đường vắng vẻ gần trạm phế liệu phía bắc thành phố.
Lục Thời Thâm dừng chiếc xe đạp Thống Nhất bên vệ đường. Chẳng mấy chốc, một bóng người gầy gò, dáng đi khập khiễng lách ra từ con hẻm nhỏ kế bên. Hai ánh mắt chạm nhau, chẳng ai nói một lời nào. Lục Thời Thâm quay người, đẩy chiếc xe theo sau bóng dáng kia, lầm lũi tiến sâu vào con hẻm tối tăm.
Sau khoảng chừng bốn, năm phút im lặng đến lạ, Lục Thời Thâm mới cất tiếng hỏi, giọng điệu xen lẫn chút bận lòng:
“Vết thương của cậu đã khá hơn chút nào chưa?”
Không nhắc đến thì thôi, vừa đụng đến chuyện vết thương, Lục Niệm Phi liền thở hắt ra một hơi dài thườn thượt.
“Cậu liệu mà giữ vợ cậu cho cẩn thận! Cô ấy với con bé Trương Vũ Đình cứ như hai bà chằng, thông đồng nhau mà giày vò người ta đấy! Nếu không phải tôi số lớn, có trời che chở, thì đã chết không toàn thây dưới tay họ rồi. Tôi chịu hai nhát dao của kẻ địch mà chẳng mất mạng, rốt cuộc lại bỏ mạng dưới tay hai cô nàng đó, thử hỏi có oan uổng không chứ?”
Càng kể lể, hắn càng cảm thấy vết thương nhức nhối. Lục Niệm Phi nghiến răng ken két, tiếp tục r*n r* than vãn: “Tôi nghi lắm, con bé Trương Vũ Đình chắc chắn đã nhận ra tôi, nó ghi hận chuyện năm xưa tôi lỡ miệng gọi nó là con thỏ chân ngắn, nên cố ý mà hành hạ tôi cho bõ ghét.”
Nhớ lại khoảng năm, sáu năm về trước, khi hắn gặp Trương Vũ Đình, lúc đó con bé còn bé tí như củ khoai tây, gầy gò đáng thương. Hắn đã cao hứng trêu một câu: ‘Trương chính ủy đó à, ngày thường cho con gái ăn nhiều vào chút chứ, nhìn cái chân ngắn cũn, y hệt chân thỏ vậy.’ Con bé ấy, ắt hẳn đã ghim hận trong lòng từ dạo ấy rồi.
Lục Thời Thâm vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như không: “Đã được người ta ra tay tương trợ rồi, còn bày đặt chê bai sao?”
Vẻ mặt vẫn còn đôi nét phong trần của Lục Niệm Phi lúc này lại không còn chút tà mị nào, chỉ còn toàn sự oán hận: “Lục Thời Thâm, vậy mà cậu cũng nói ra được những lời đó à? Tôi thừa biết không thể mong chờ cậu xót thương cho tôi rồi, nhưng cứ tưởng cậu cưới vợ rồi thì ít nhiều cũng sẽ có chút tình người, ai dè lại chẳng còn một chút nhân tính nào cả.”
Trời đất quỷ thần ơi, hắn đã sững sờ đến nhường nào khi hay tin Dương Niệm Niệm lại là vợ của Lục Thời Thâm. Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc hơn nữa là cái tên anh em thân thiết này, từ trước đến nay vẫn nổi tiếng lạnh lùng như tảng đá, mới hơn nửa năm không gặp mặt đã biến thành một ông chồng mê vợ đến mức phát cuồng rồi.
Nếu không phải Lục Thời Thâm vẫn đối xử với hắn lạnh lùng hệt như ngày xưa, có lẽ hắn đã nghi ngờ tên này đã bị kẻ địch đánh tráo rồi cũng nên.
,
💬 Bình luận chương