Lục Thời Thâm không hiểu vì sao Dương Niệm Niệm đột nhiên lại giận dỗi. Anh đã từng nói cả đời chỉ cưới một người vợ, nên cũng chẳng nghĩ đến chuyện này. Anh biết tính cách cô vô tư, không hay để bụng chuyện vặt, nhưng lại cho rằng tư tưởng như vậy là không đúng đắn, đã đến lúc anh phải uốn nắn lại cho cô.
Anh suy nghĩ một lúc, rồi thận trọng lên tiếng, giọng điệu nghiêm nghị, dứt khoát như một người cha răn dạy con cái:
“Niệm Niệm, anh biết tư tưởng của em khá hiện đại, nhưng có vài chuyện không đơn giản như em nghĩ đâu.” Anh ngừng một chút rồi nói thêm, “Nếu Lục Niệm Phi là người bình thường, dẫu có phần không phải đạo cũng có thể châm chước, nhưng anh ấy là quân nhân, đã khoác lên mình tấm áo lính này, tuyệt đối không thể làm chuyện phạm pháp được.”
Dương Niệm Niệm thấy vừa dở khóc dở cười. Cô chỉ muốn nhân cơ hội này để ngủ riêng một mình cho thoải mái. Nếu không gây chuyện như vậy, Lục Thời Thâm chắc chắn sẽ đòi nằm chung giường. Giường bệnh thì hẹp, xoay người cũng khó, cả hai sẽ đều khó chịu. Một mình một giường vẫn thoải mái hơn nhiều.
Cô nằm thiếp đi một giấc dài đến khi tự nhiên tỉnh lại. Lúc cô tỉnh dậy, Lục Thời Thâm đang dựa vào thành giường đọc báo. Vừa cựa mình một cái, anh đã nhìn sang cô: "Tỉnh rồi à?"
Dương Niệm Niệm ngồi dậy, thấy anh đã cẩn thận đắp chiếc áo khoác quân đội của mình lên chăn của cô, trong lòng chợt thấy thật ấm áp. Cô vươn vai: “Mở mắt ra là thấy anh, trong lòng thấy thật bình yên.”
Kết hôn lâu như vậy, số lần cô mở mắt ra đã thấy Lục Thời Thâm chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng nếu phải lấy việc anh bị thương để đổi lấy cảnh tượng này, thì thôi vậy, không cần nữa.
Nghĩ bác sĩ có thể đến khám bất cứ lúc nào, Dương Niệm Niệm không dám ngủ nướng, nhanh chóng mặc quần áo.
“Em đi vệ sinh, anh có muốn đi cùng không?”
Lục Thời Thâm lắc đầu: “Anh đi rồi.”
Dương Niệm Niệm lải nhải: “Sao anh không gọi em dậy đỡ anh đi? Lỡ bị ngã, vết thương rách ra thì sao?”
Lục Thời Thâm: “Thấy em ngủ say nên không gọi. Vết thương của anh hồi phục nhanh lắm, không cần phải lo lắng đâu.”
Vừa dứt lời, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa. Dương Niệm Niệm đi ra mở cửa, thấy Lý Phong Ích và Lục Nhược Linh đang đứng đó.
“Chào chị dâu.”
“Chào chị dâu.”
Dương Niệm Niệm thoáng ngạc nhiên: “Ối chà, sao hai người lại sánh bước cùng nhau thế này?”
Lý Phong Ích cười hì hì, hai mắt híp lại: “Em gặp Nhược Linh ngay ở cổng viện. À mà này, chị Vương tìm mãi không thấy chùm chìa khóa nhà chị đâu cả.”
Dương Niệm Niệm sờ vào túi áo khoác kaki, quả nhiên thấy chùm chìa khóa lỉnh kỉnh. Cô vỗ trán khẽ kêu: “Ôi chao… Sáng ra đi vội vàng quá, tôi nhét đại vào túi mà quên tiệt mất. Thôi cũng được, đằng nào anh Thời Thâm cũng sắp được xuất viện rồi, ở đây tắm rửa cũng bất tiện, về nhà rồi thay cũng chẳng sao.”
Lục Nhược Linh đặt hộp cơm lên tủ đầu giường: “Chị dâu, anh hai, em làm bánh trứng với cháo cho hai người đây. Còn có bí đao xào thịt nữa.”
Tiết trời vào đông, trên mâm cơm ngày thường chỉ có rau cải trắng luộc và bí đao xào. Đây đều là những thứ rau củ dễ trồng, cho năng suất cao, lại còn rẻ tiền nữa.
Lý Phong Ích thò cổ dài ngoằng ra, trêu ghẹo: “Thảo nào cô không cho tôi giúp xách hộp cơm. Sợ tôi nếm vụng vài miếng chăng?”
Lục Nhược Linh không để ý Lý Phong Ích đang pha trò, cô thành thật giải thích: “Tôi sợ anh làm đổ canh. Anh đi đứng cứ luýnh quýnh hấp tấp, nhìn chẳng cẩn thận gì cả.”
Lý Phong Ích vội vã thanh minh, giọng điệu có chút oan ức: “Tôi cẩn thận lắm chứ, chẳng qua đi nhanh là cái thói quen từ hồi còn công tác ở đơn vị thôi mà.”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Dương Niệm Niệm thấy Lý Phong Ích cuống quýt giải thích, chỉ khẽ cười thầm. Cô nói: “Hai người cứ ngồi xuống nghỉ ngơi đi đã. Tôi đi lấy ít nước ấm rửa mặt đây.”
“Chị dâu cứ đi rửa mặt đi! Em sẽ chăm sóc đoàn trưởng cho.”
Lý Phong Ích rất biết ý, cầm chậu nước đi lấy nước ấm. Khi Dương Niệm Niệm rửa mặt xong quay lại, Lục Thời Thâm đang tự mình dùng khăn lau mặt.
Thấy cô vào, Lý Phong Ích vội vàng giải thích: “Chị dâu ơi, em định giúp đoàn trưởng lau, nhưng anh ấy không chịu.”
,
💬 Bình luận chương