Sáng sớm hôm sau, Dương Niệm Niệm luộc mấy quả trứng gà, rồi cõng túi quần đạp xe rời khỏi khu nhà lính.
May mắn là lúc này các quân tẩu đang bận giặt giũ, không ai lảng vảng bên ngoài. Nếu không, cô chắc chắn sẽ bị hỏi han đủ thứ.
An An lần đầu tiên được mẹ kế dẫn vào thành chơi nên tinh thần vô cùng phấn khởi. Mắt thằng bé sáng long lanh, dán chặt vào cửa sổ, cứ như thể được lạc vào một thế giới thần tiên, cái gì cũng thấy tò mò.
Đến thành phố, việc đầu tiên Dương Niệm Niệm làm là đưa An An tới thăm hai anh em Khương Dương đang nằm viện. Cô dẫn An An tới bên giường bệnh của Khương Duyệt Duyệt.
“Duyệt Duyệt này, đây là người anh mà dì từng kể với con đấy, tên là An An, hơn con một tuổi.”
“Còn An An, đây chính là Duyệt Duyệt, cô bé mà thím vẫn hay nhắc tới với con.”
Khương Duyệt Duyệt vốn dạn dĩ, cười khúc khích gọi: “Anh An An!”
An An có vẻ thẹn thùng, ở khu gia đình quân đội, thằng bé thường chỉ bầu bạn với đám con trai, chưa từng chơi cùng bạn gái bao giờ. Trong trường, hễ thấy đứa con trai nào đùa giỡn với con gái là y như rằng bị bạn bè xúm vào trêu ghẹo, nói là không biết ngại ngùng, bởi vậy nó cũng ít khi tiếp xúc với phái nữ.
Giờ đây, mặt An An đỏ gay, nó lôi từ trong túi áo ra hai quả trứng gà, chìa về phía Khương Duyệt Duyệt: “Trứng gà này cho em đấy.”
Đôi mắt của Khương Duyệt Duyệt bỗng sáng rỡ, bàn tay nhỏ khẽ động đậy, rồi em nhìn sang Khương Dương. Chỉ khi thấy anh trai gật đầu, em mới rụt rè đón lấy trứng.
“Cháu cảm ơn cô xinh đẹp, cảm ơn anh An An!”
Vừa thấy trứng gà, em bé đã cười toe toét sung sướng: “Thơm phức à!”
Dương Niệm Niệm và An An nhìn nhau bật cười trước vẻ dễ thương của Duyệt Duyệt.
Vì còn bận đi bán hàng, Dương Niệm Niệm không thể nán lại lâu. Khương Dương bèn ngỏ ý muốn giữ An An ở lại bệnh viện chơi cùng Duyệt Duyệt, đợi khi nào cô xong việc sẽ ghé qua đón.
Dương Niệm Niệm chỉ mới gặp Khương Dương vỏn vẹn ba lần, cô không tiện lòng mà để An An lại đó.
“Bán hết quần áo thì cũng không biết đã quá mấy giờ rồi, đến lúc đó chúng tôi sẽ về thẳng.”
Khương Dương tiễn hai dì cháu ra tới cổng bệnh viện, rồi ngập ngừng cất lời: “Chuyện bữa trước tôi đã ngỏ ý với cô, cô đã cân nhắc kỹ càng chưa?”
“Tôi đây chẳng phải đang xoay xở kiếm chút vốn liếng đây sao?”
Dương Niệm Niệm nói rành mạch: “Anh không có tiền, tôi cũng chẳng dư dả, thì lấy đâu ra mà đi thu mua phế liệu chứ? Anh cứ yên tâm ở lại đây chăm sóc Duyệt Duyệt cho em ấy chóng khỏe, đợi em ấy xuất viện rồi chúng ta hẳn bắt tay vào làm.”
Khương Dương mừng ra mặt, lại định ba hoa rằng sẽ “lên non xuống biển”, nào ngờ Dương Niệm Niệm đã ngắt lời.
“Thôi được rồi, đừng lải nhải nữa, chúng tôi phải đi đây.”
Dương Niệm Niệm vừa dắt tay An An định bước đi, nhưng thằng bé lại chựng lại. Nó thò tay vào túi áo, rút ra thêm hai quả trứng gà nữa rồi đưa cho Khương Dương.
“Anh Khương ơi, trứng gà này anh ăn đi ạ.”
Mặt Khương Dương đỏ gay, lí nhí đáp: “Tôi là đàn ông con trai, ai lại đi nhận trứng gà của một đứa trẻ chứ? Kể ra thì người ta sẽ cười cho thúi mặt.”
Dương Niệm Niệm thúc giục: “Cứ nhận đi, chúng tôi còn phải đi bán hàng đây này.”
Khương Dương ngần ngừ một lát, rốt cuộc vẫn nhận lấy trứng, buông một tiếng “Cảm ơn” qua loa.
Vừa quay lưng đi, bóng người ấy lại đưa tay dụi mắt.
Dương Niệm Niệm thầm nghĩ: “Đúng là một người dễ xúc động.”
Cô nắm tay An An hướng về phía khu chợ ở trong thành, tiện miệng hỏi: “Vừa rồi sao con lại đem trứng gà cho anh Khương Dương? Đó là phần ăn trưa của con mà.”
“Anh Khương gầy gò lắm, nhà anh ấy chắc hẳn đang gặp khó khăn. Khi cháu đưa trứng cho Duyệt Duyệt, cháu thấy anh ấy nuốt khan. Chắc là anh ấy cũng thèm lắm.”
An An tuổi còn nhỏ, lời lẽ tuy còn ngô nghê, nhưng không khó để nhận ra thằng bé đã động lòng thương người.
Đứa trẻ này tâm tính vẫn còn hiền lành lắm.
Dân gian có câu: “Ba tuổi xem thói, bảy tuổi xem tính.” An An mai sau nhất định sẽ trưởng thành một người đàn ông đáng tin cậy.
Khu chợ trong thành phố tấp nập người qua lại, số người bán hàng rong cũng không hề ít. May mắn thay, cô chỉ mang theo vài chiếc quần nên không chiếm quá nhiều diện tích. Cô tìm đại một khoảnh đất trống, trải mấy chiếc quần ra và bắt chước đám tiểu thương khác mà cất tiếng rao bán.
,
💬 Bình luận chương