Trang chủTruyện

Chương 617

Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ · Chương 617/708

Chương 617

Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ · Chương 617/708

Dương Niệm Niệm trấn an: "Người đời ai chẳng có lúc sai lầm. Đợi tôi đến nơi rồi chúng ta cùng tính liệu."

Cô cúp máy, dặn dò thằng Nhóc con ở nhà trông coi nhà cửa, rồi cầm lấy chìa khóa chiếc xe máy, lao thẳng đến nhà máy.

Vì có kẻ gây rối nên toàn bộ công nhân chẳng thể làm việc, Lý Phong Ích sợ làm lớn chuyện, gây ra những điều tiếng không hay, ảnh hưởng xấu đến nhà máy, nên đã cho công nhân tan ca sớm nửa ngày.

Dương Niệm Niệm đến nơi, Lý Phong Ích đã đợi sẵn cô ở cổng nhà máy. Thấy cô xuống xe, cậu ta vội tiến lại gần, cung kính báo cáo: "Chị dâu hai, công nhân bị thương tên là Chung Quý, quê ở Nam Thành, năm nay vừa tròn hai mươi lăm tuổi. Hắn ta bị thương. Sau khi được đưa đến bệnh viện, có kết quả chẩn đoán là gãy xương, hắn ta liền cầm tờ báo cáo chạy khỏi bệnh viện, trở về nằm vạ dưới xưởng, nhất quyết không chịu chữa trị."

Dương Niệm Niệm đăm chiêu hỏi: "Hắn có đòi tiền bồi thường gì không?"

Lý Phong Ích lắc đầu quầy quậy: "Không hề ạ. Chính hắn ta lại là kẻ gọi công an đến đầu tiên, thế nên em nghi ngờ hắn ta là kẻ được người khác thuê đến để cố tình gây rối. Nhưng vẫn chưa xác định được kẻ chủ mưu đứng sau lưng là ai."

Dương Niệm Niệm khẽ nhíu mày: "Không đòi tiền bồi thường, không chịu chữa trị, lại còn trực tiếp báo công an, quả là có điều bất thường. Thôi được rồi, chúng ta cứ vào trong xem xét tình hình đã."

"Vâng."

Lý Phong Ích liền dẫn Dương Niệm Niệm đi thẳng vào trong xưởng.

Trong xưởng, các đồng chí công an đang ra sức khuyên nhủ tên công nhân kia mau chóng về bệnh viện chữa trị vết thương. Nhưng tên kia cứ nằm lăn lỳ ra đất, bất động, khiến cho hai đồng chí công an cũng phải lắc đầu ngao ngán.

Lý Phong Ích bèn giới thiệu Dương Niệm Niệm là bà chủ đứng đằng sau mọi hoạt động của nhà máy này. Hai đồng chí công an hơi bất ngờ thật đấy, nhưng cũng chẳng hỏi han thêm lời nào. Chung Quý nghe thấy bà chủ đến, hắn ta bèn hé mắt ra, lén nhìn Dương Niệm Niệm một cái rồi lại tiếp tục nằm ỳ ra, giả chết trên nền đất lạnh.

Dương Niệm Niệm chẳng màng đến gã Chung Quý, cô quay sang nói với hai đồng chí công an: "Đồng chí công an, anh công nhân này chúng tôi mới nhận vào làm hôm qua, không ngờ mới làm việc một ngày đã xảy ra chuyện. Gặp phải sự việc này, tôi cũng rất áy náy. Chúng tôi sẵn sàng chi trả tiền chữa trị, bồi thường tiền ăn uống, tiền công. Nhưng hắn cứ nằm vạ ra đây không chịu chữa trị, chúng tôi cũng đành chịu."

Vừa nói cô vừa khéo léo ám chỉ những điểm đáng nghi trên người Chung Quý, vừa tỏ rõ thái độ sẵn sàng chịu trách nhiệm. Cô khéo léo giao phó việc giải quyết cho hai đồng chí công an.

Hai đồng chí công an nhìn Dương Niệm Niệm thêm vài giây. Quả nhiên tuổi trẻ mà đã làm chủ, giải quyết sự việc thật rành rẽ, khéo léo.

Bọn họ từng kinh qua không biết bao nhiêu vụ việc, nên cũng đã nhận ra sự bất thường. Họ giáo huấn tên Chung Quý đang nằm dưới đất: "Anh nằm vạ ra đây làm gì? Bà chủ nhà máy đã nói rồi, họ sẵn lòng chi trả tiền chữa trị, còn bồi thường thêm nữa, anh còn bất mãn điều gì?"

Chung Quý không nói gì, nhắm mắt lại nằm im thin thít.

Dương Niệm Niệm khẽ chớp mắt, ra vẻ lo lắng nói: "Hay là hắn ta đau quá ngất rồi? Các đồng chí công an, phiền các đồng chí đưa hắn lên xe của tôi. Tôi sẽ đưa hắn đến bệnh viện ngay."

Hai đồng chí công an cũng thấy cứ lay hoay thế này chẳng phải cách. Đưa hắn đến bệnh viện là họ có thể kết thúc công việc. Họ cúi xuống chuẩn bị khiêng hắn ta đi.

Lý Phong Ích liền nhắc: "Khiêng vai và chân của hắn thôi, cánh tay trái của hắn bị thương."

Hai đồng chí công an nghe vậy, một người chuẩn bị khiêng vai, một người khiêng chân, định đưa hắn ra ngoài.

Chung Quý không ngờ công an lại ra tay thật, theo bản năng giãy giụa, trong lúc giãy giụa, hắn chống tay trái xuống đất. Cảnh tượng này vừa vặn lọt vào mắt Dương Niệm Niệm.

Đôi mắt cô chợt lóe lên một tia sáng, hỏi Lý Phong Ích: "Lúc nãy đưa hắn đi bệnh viện nào? Ai là người khám?"

Lý Phong Ích theo bản năng trả lời: "Bác sĩ Lưu của bệnh viện số Hai."

Dương Niệm Niệm nghe ra điểm đáng nghi: "Bệnh viện số Một gần nhà máy hơn, tại sao lại đưa hắn đến bệnh viện số Hai?"

Giữa hai bệnh viện cách nhau khoảng ba cây số, người bình thường sẽ chọn bệnh viện gần nhất để chữa trị cơ mà?

Tại sao lại bỏ gần đi xa?

Lý Phong Ích cũng không nghĩ nhiều, thành thật đáp: "Hắn yêu cầu đi. Hắn nói bác sĩ Lưu ở bệnh viện số Hai chuyên khoa chỉnh hình nổi tiếng hơn."

Lúc đó Chung Quý kêu gào, lăn lộn đau đớn, nói rằng tay mình gãy rồi, mọi người đều hoảng sợ, cũng không nghĩ nhiều. Nghe hắn nói bác sĩ Lưu ở bệnh viện số Hai khám chuyên khoa chỉnh hình giỏi, liền đưa hắn đến bệnh viện số Hai.

,

Chương trướcChương sau
Chương trướcChương sau

💬 Bình luận chương