“Ông ta trong tối, chúng ta ngoài sáng, như này không được.” Lạc Di trong lòng khó chịu, có một người cứ ông ta thành công, thì tiền đồ của bọn họ coi như xong. Bọn họ sẽ bị người khác kiểm soát suốt đời, gia đình họ ở quê nhà sẽ ra sao? Thật không dám nghĩ tới!
Ngay cả người có tính tình tốt cỡ nào cũng phải giơ chặt nắm đấm.
Đoàn trưởng Vương nhìn thấy cảnh này liền lao tới, đây mà là ẩu đả sao?!
Đây là đánh hội đồng mà! Thôi cứ đánh đi, chỉ cần giữ lại mạng cho gã là được.
Những kẻ phản bội đất nước thì đáng mọi người trừng phạt.
Giáo sư Dương bị chấn thương nặng ở đầu, lần đầu tiên nếm trải nỗi đau thể xác mang đến. Trước đây, ông ta là một người cuồng tín và mê bạo lực. Nhưng bây giờ người bị đánh là bản thân thì ông ta lại không thể chịu đựng được.
"Đoàn trưởng Vương, tôi sẵn sàng giao nộp toàn bộ gia sản, chỉ mong có thể giữ được mạng sống mà thôi. Tôi có rất nhiều đồ cổ, rất rất nhiều."
Ông ta tự biết tội ác của mình quá nghiêm trọng, nếu về nước chỉ còn một con đường chết.
Một học giả quen biết ông ta bị sốc đến ngây cả người: "Không phải ông đã quyên góp hết rồi sao?"
Giáo sư Dương ấp a ấp úng: "Tôi... Trong tay tôi còn còn giữ những món có giá trị nhất..."
Được rồi, còn gì khó hiểu nữa đâu, học giả kia tức đến trợn cả, mở miệng chửi bới.
Mắt ông ta đúng là bị mù rồi nên mới coi một người như vậy là bạn thân?
Đoàn trưởng Vương nhặt được một chiếc hộp, chính là chiếc hộp mà giáo sư Dương đã lén vứt đi. Nó đã bị khóa, ông ta dùng dao chém mạnh một cái, ổ khóa đã bị đứt ra.
Khi vừa mở ra, thấy một rương đồ cổ, toàn là di vật văn hóa trong qui định cấm mang ra khỏi Trung Hoa.
Mọi người há hốc mồm, cái này đáng giá bao nhiêu tiền vậy?
Đoàn trưởng Vương lạnh lùng mà nói: "Buôn lậu di vật văn hóa ra nước ngoài là tội nặng thêm một bậc. Hơn nữa, nhà ông nghèo ba đời, lấy đâu ra gia sản? Những đồ cổ này từ đâu đến?"
"Tôi..." Giáo sư Dương mấp máy môi, nhưng không thể nói thành tiếng được.
Đoàn trưởng Vương từ trên nhìn xuống bộ dạng bầm dập mặt mũi của ông cháu nhà họ, trong lòng vô cùng tức giận.
“Những năm đó ông ta đã âm thầm xúi giục Lý Dương làm bao nhiêu điều ác, nhằm chiếm đoạt gia sản của những người đó. Ông ta đã gài bẫy, vu oan cho họ, hở một tí là lục soát nhà của người ta, làm hại vô số người tan cửa nát nhà. Còn ông ta thì hoàn toàn trong sạch, lại còn có danh thơm tiếng tốt, là nhà khảo cổ học yêu nước, gây ra vô số tội ác. Một giáo sư khảo cổ học yêu nước đáng kính, ha ha."
💬 Bình luận chương