Lạc Di cúi người muốn nhặt viên đạn lên nhưng Tiêu Thanh Bình giữ tay cô lại, khẽ lắc đầu: “Đừng chạm vào.”
Ác ý ập đến đột ngột như vậy làm trái tim anh như bị một tảng đá lớn đè lên, không thể thở nổi.
May mà hôm nay không đi dạo trường, thật may mắn.
Lạc Di ngược lại khá bình tĩnh: “Xem ra là không tiếp cận được em nên mới dùng cách này để hù dọa em. Anh đừng lo lắng quá, đúng rồi, anh cũng cẩn thận chút, ở lại trong phòng thí nghiệm nhiều nhất có thể, đừng ra ngoài.”
Bà ta hù dọa người khác mà lớn lên sao? Cô nhịn không được muốn tặng lại đối phương một quả bom.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã, nhóm người Nhiếp Khôn Minh vội vàng chạy tới, khi nhìn thấy đạn trên mặt đất, sắc mặt rất kém.
"Không cần sợ, trong tối ngoài sáng đều có người bảo vệ, người bình thường không động được vào các cáu."
Trước đó, có hai vệ sĩ được phân công bảo vệ trong tối, sau khi chuyện xảy ra, ngoài sáng có thêm hai người, trong tối có hai người, tổng cộng có bốn vệ sĩ, hơn nữa họ còn xuất thân từ bộ đội đặc chủng, người nào cũng có thân thủ bất phàm.
Tiêu Thanh Bình nhịn không được nói: “Lấy cả đạn ra hù doạ thì còn có thể là người bình thường sao?”
"Tôi đã sai người điều tra kỹ lưỡng, rất nhanh sẽ đào được bà ta ra." Nhiếp Khôn Minh cau mày: "Tiêu Thanh Bình, nói cho tôi biết nhân viên quét dọn trông như thế nào, Tiểu Từ, cậu vẽ lại."
Đây là tình tiết nghi ngờ phía sau của sự kiện Lý Dương.
“Vâng.” Tiểu Từ lập tức lấy giấy bút ra.
Tiêu Thanh Bình nghiêm túc nhớ lại một lát: “Khoảng bốn mươi tuổi, mặt bẹt, có nốt ruồi dưới miệng, mắt một mí, ánh mắt có chút dữ tợn, khá gầy…”
“Trông có giống không?” Tiêu Từ đưa bức chân dung cho mọi người xem.
Tiêu Thanh Bình cau mày nói: “Con mắt này không đúng, nốt ruồi ở vị trí này.”
Sau khi điều chỉnh một hồi lâu, bức chân dung cuối cùng cũng giống đến tám phần, anh nhanh chóng nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cảm giác vừa mềm vừa mịn làm lòng anh mềm nhũn.
Sao lại thích em ấy đến vậy chứ?
Lạc Di xoa xoa mặt mình, có chút giống chú mèo con đang làm nũng: "Còn nữa, làm cho em một danh sách sách đi, em còn yếu về mảng vật liệu, cần phải nghiên cứu kỹ thêm."
Yêu cầu tự tin của cô, cùng với biểu cảm mềm mại và dễ thương, vừa mâu thuẫn vừa hấp dẫn người khác.
💬 Bình luận chương