Là món trộn, gì cũng có, mấy tầng liền, xếp từng tầng như màn xiếc chồng người, dưới cùng là đủ loại rau, ở giữa thịt gà, vịt, cá, trên nhất là hải sâm, tôm, bào ngư, trông rất bắt mắt.
Lạc Di vô cùng muốn ăn.
“King kong.” Chuông cửa reo lên, một lát sau, A Văn mang theo hai người đi vào.
Là người quen, nhà ngoại giao Chương, từng quen Lạc Di và Tiêu Thanh Bình, đang không được thì cháu làm mấy cái.”
Nhà ngoại giao Chương: … Làm? Không hồ là Lạc Di.
“Nếu là tự làm, cho bác mấy cái.”
“Ok.”
Tưởng Kiện Vân nhìn mà ngây người, nhà ngoại giao Chương là cấp trên lúc trước của anh ấy, dĩ nhiên, cấp bậc bây giờ cũng cao hơn anh ấy.
Trong ấn tượng của anh ấy, nhà ngoại giao Chương là người ôn hòa như ngọc, khiến người ta có cảm giác như ngồi trong gió xuân, rất chú trọng lễ nghi, mọi việc đều khách khí.
Nhưng giờ ông ấy lại nói chuyện với Lạc Di, quen biết không cần giữ lễ, muốn cái gì thì nói cái đó.
“Hai người rất thân sao?”
Vẻ mặt nhà ngoại giao Chương nghiêm túc lại: “Tôi trịnh trọng giới thiệu nhé, đây là Tưởng Kiện Vân, nhà ngoại giao tới thay tôi; đây là Lạc Di, đây là Tiêu Thanh Bình, là đối tượng cần được bảo vệ trọng điểm, hơn nữa còn phải phục vụ cho họ, muốn gì cho đó.”
Tưởng Kiện Vân vô cùng ngạc nhiên. Trước khi tới, anh ấy vô cùng tò mò về nhân vật trong hồ sơ tuyệt mật.
Kết quả, nhân vật đó lại là Lạc Di?
Lòng anh ấy sôi sục lên, mặt vẫn tỉnh bơ: “Được.”
💬 Bình luận chương