"Nghe chút xem, từ đầu tới đuôi tôi chưa hề nói rằng tôi phát minh ra nó, anh Bach này, thủ đoạn mưu hại người khác xong lại ra tay cứu vớt này quá cũ rồi, giờ không lưu hành nữa, hay anh đi nghiên cứu thêm cách khác đi?"
Ha ha, cô vốn là người phát minh ra nó, cô sẽ đi báo cáo chính mình sao?
"Hôm trước tôi còn đề cập tới nó với thầy hướng dẫn của tôi, cũng thu âm lại, tôi cũng không lấy nó ra thương mại, không có điều luật nào quy định rằng không thể biểu diễn nó cả."
Tiêu Thanh Bình lạnh lùng bổ thêm một đao: "Có tiền là có thể muốn làm gì thì làm, nhưng vẫn có những người anh không thể làm gì được, trước khi hỏi chúng tôi, anh đã thử hỏi chính phủ Trung Quốc có đáp ứng hay chưa? Mỗi một du học sinh du học tại trường danh tiếng như chúng tôi đều được ghi tên vào danh sách, được cứ nhất định phải chạm vào, vậy hãy nhớ đi tìm đội ngũ chuyên nghiệp nhất đi nhé."
Bach: “...”
Lời này không có điểm gì kỳ quái, nhưng sao từ miệng cô nói ra lại có vẻ kỳ quái như thế? Cô có lòng tốt như vậy sao?
Tiêu Thanh Bình chen vào một câu: "Email? Chỗ anh có mấy đàn anh đàn chị lớp trên cũng cảm thấy rất hứng thú, đang định bàn luận kỹ càng với người nắm bằng sáng chế một chút."
Ừm, phải sắp xếp lớp trên rồi.
"Thế ạ?" Lạc Di kéo cánh tay anh, hai người dính nị với nhau như sam: "Ánh mắt lớp trên của anh không tệ đâu, theo em thấy, tiềm lực của email tương đối lớn, có thể trong tương lai sẽ mang đến lợi nhuận khổng lồ đó."
Tiêu Thanh Bình trưng gương mặt nghiêm túc: "Em cảm thấy sẽ đạt trị giá bao nhiêu?"
"Tương lai sẽ giá trị mấy chục tỷ đô la Mỹ." Lạc Di cũng nghiêm túc y chang: "Bây giờ ấy mà, cũng đã đáng giá mấy trăm triệu rồi."
Bach trợn trắng mắt, lừa đảo! Còn mấy chục tỷ nữa chứ!
Tiêu Thanh Bình có chút động tâm: "Không thì, chúng ta tự làm?"
"Em không có nhiều tinh lực vậy đâu." Lạc Di chỉ chỉ bản thân: "Em là sinh viên, anh cũng thế, sao mà có thời giờ được?"
💬 Bình luận chương