Lạc Di lại nhiệt tình cho cô ta thêm một cái đề nghị nữa: “Nếu như vẫn không được nữa, vậy thì lên chúng ta lên TV để tìm kiếm sự giúp đỡ, bây giờ truyền thông rất là phát triển, chuyện gì chúng ta làm không được, bọn họ đều có thể làm được.”
Elizabeth thế nào cũng không nghĩ tới phản ứng của cô lại kỳ quái như vậy, đầu óc cô ta xoay chuyển: “Vậy cô có thể tạm thời cho tôi ở lại nhà của cô có được hay không?”
Sắc mặt của Lạc Di lập tức thay đổi: “Cho nên là cô muốn cho người họ điều tra tôi, nhưng mà, cô tùy ý phỉ báng tôi như vậy tôi muốn kiện cô, cứ chờ đấy.”
Cô là một người không sợ bất cứ chuyện phiền phức nào, cũng không sợ làm lớn chuyện, nhưng đây mới là phản ứng của một người bình thường.
Elizabeth: “...”
Cô ta còn muốn dây dưa thêm nữa, nhưng cảnh sát rất nhanh đã chạy tới, bắt lấy cô ta mang đi.
Vài ngày sau, Lạc Di đã có được tất cả thông tin của cô ta, cô ta là người có hai dòng máu của Mỹ và Thái Lan, trước năm mười ba tuổi sống ở Thái Lan, sau đó thì được cha đẻ mang về nước Mỹ sinh sống.
Cô ta đúng là người yêu bí mật của Khương Sơn, không có ai biết điều này, cô ta nhảy dựng như vậy, theo manh mối điều tra được, phát hiện bên cô ta xảy ra vấn đề, Khương Sơn đã rơi vào tay người Mỹ, USB cũng vậy.
Điểm cuối cùng thì Lạc Di đã sớm đoán ra được, cục tình báo tìm tới cửa lấy ra một chiếc USB giống nhau như đúc, trong lòng cô toàn bộ đều hiểu được.
Đôi mắt của Tưởng Kiện Vân rất là thiếu sức sống, dáng vẻ ngủ không ngon, trong lòng tràn đầy ưu sầu: “Chẳng lẽ là do bọn họ muốn phá giải USB sao?”
Lạc Di mỉm cười: “Không, ngược lại thì đúng hơn, USB đã tự hủy, bọn họ lúc này mới chó cùng rứt giậu.”
Tưởng Kiện Vân ngây ngẩn cả người: “Chờ một chút, tự hủy sao?”
“Tôi chưa nói sao?” Lạc Di thần sắc có chút khác thường: “Nhập sai mật mã quá nhiều, sẽ mở ra chương trình tự hủy.”
Tưởng Kiện Vân:!!!
“Còn có thể như vậy sao? Cô cho tới bây giờ cũng chưa từng nói qua.”
💬 Bình luận chương