Lâm Noãn đứng ngây người giữa khoảng không rộng lớn.
Gió nhẹ mang theo hương cỏ cây mát lạnh lướt qua gò má.
Dòng suối trước mặt trong veo đến mức có thể nhìn thấy đá cuội dưới đáy, hơi nước trắng mỏng lượn lờ xung quanh, tựa như tiên cảnh.
Cô cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Không phải mơ.
Cũng không phải ảo giác.
Lâm Noãn hít sâu một hơi, chậm rãi bước về phía căn nhà gỗ.
Cánh cửa vừa chạm vào đã tự động mở ra.
Bên trong bày đầy kệ gỗ.
Mà trên kệ…
Là vật tư hiện đại.
Gạo.
Mì.
Sữa bột.
Đường trắng.
Thậm chí còn có thuốc cảm, vitamin và cả đồ hộp.
Đồng t.ử Lâm Noãn co lại.
Kho vật tư?
Cô lập tức mở từng ngăn ra kiểm tra.
Tuy số lượng không quá khoa trương, nhưng đủ để một gia đình sống rất lâu.
Quan trọng nhất là…
Ở thời đại tem phiếu khan hiếm này, những thứ ấy đủ để thay đổi cuộc sống.
Lâm Noãn cố gắng bình tĩnh lại.
Cô nhớ trước khi tai nạn xảy ra, chiếc vòng ngọc này từng được bà ngoại để lại cho cô.
Bà chỉ nói:
“Nếu một ngày gặp khó khăn, nó sẽ bảo vệ con.”
Khi đó cô còn tưởng bà nói đùa.
Không ngờ…
Lại thật sự là bảo vật.
Bụng bỗng truyền tới cảm giác đói cồn cào.
Lâm Noãn đi tới bên dòng suối, dùng tay hứng thử một ngụm nước.
Nước vừa vào miệng, một luồng mát lạnh lập tức lan khắp cơ thể.
Cơn đau đầu biến mất.
Cả người nhẹ bẫng.
Ngay cả cảm giác mệt mỏi cũng tan sạch.
Đôi mắt cô sáng lên.
Linh tuyền?
Đúng lúc ấy, ngoài không gian bỗng vang lên tiếng động mơ hồ.
“Mẹ…”
Là Tiểu Bảo!
Ý nghĩ vừa xuất hiện, cảnh vật trước mắt lập tức thay đổi.
Lâm Noãn trở về căn phòng nhỏ cũ kỹ.
Tiểu Bảo đang nằm bên cạnh, khuôn mặt đỏ bừng vì sốt.
Tim cô siết lại.
Trong ký ức nguyên chủ, đứa bé này quanh năm ốm yếu, nhưng nhà chồng chưa từng để ý.
Thậm chí hôm nay còn bị bỏ đói.
Lâm Noãn nhanh ch.óng đỡ con ngồi dậy.
“Tiểu Bảo?”
Cậu bé mê man mở mắt.
“Mẹ… con lạnh…”
Lâm Noãn lập tức lấy cốc sứ trên bàn, lén múc nước linh tuyền từ không gian ra.
Cô đút từng chút cho con uống.
Tiểu Bảo rất ngoan, dù khó chịu vẫn cố gắng nuốt xuống.
Chỉ một lát sau, hơi thở cậu bé dần ổn định.
Khuôn mặt cũng bớt đỏ.
Lâm Noãn thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên linh tuyền có tác dụng.
Cô kéo chăn cẩn thận đắp cho con.
Ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Nếu cô đã tới đây…
Vậy tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt mẹ con cô nữa.
—
Sáng hôm sau.
Trời còn chưa sáng hẳn, ngoài sân đã vang lên tiếng mẹ chồng mắng chửi.
“Lâm Noãn! Mặt trời lên cao rồi còn chưa dậy nấu cơm?”
“Cô định để cả nhà chết đói chắc?”
Tiểu Bảo run lên theo phản xạ.
Cậu bé sợ hãi nhìn mẹ.
Lâm Noãn vuốt tóc con.
“Không sao.”
Cô xuống giường mở cửa.
Triệu Xuân Hoa đang chống nạnh đứng ngoài sân.
Vừa thấy cô liền sa sả:
“Cô đúng là lười biếng! Có ai làm dâu như cô không?”
“Ngày hôm qua còn dám cãi tôi!”
Lâm Noãn bình tĩnh nhìn bà ta.
“Nấu cơm có thể.”
“Nhưng từ hôm nay chia riêng khẩu phần.”
“Con trai tôi ăn bao nhiêu, không ai được đụng.”
Triệu Xuân Hoa trợn mắt.
“Cô nói cái gì?”
“Nhà này tôi quyết định!”
Lâm Noãn cười nhạt.
“Được thôi.”
“Vậy từ hôm nay tiền lương của Tạ Cảnh Xuyên cũng để anh ấy tự giữ.”
Một câu khiến sắc mặt Triệu Xuân Hoa biến đổi.
Bao năm nay bà ta dựa vào tiền lương của con trai thứ hai mới sống thoải mái như vậy.
Nếu mất khoản ấy—
“Cô dám!”
Lâm Noãn nhàn nhạt nhìn bà.
💬 Bình luận chương