“Bài tập ôn tập các môn học của lớp bốn và lớp năm, mỗi tối chị sẽ dạy bổ sung cho Cố Đông nhà em một giờ, đến khi khai giảng chắc là theo kịp.”
Kể từ sau món cơm chiên xì dầu tối qua, Chu Cẩm không còn chút oán giận nào với Cố Thời Úc. Bất kể mối quan hệ giữa em trai và Cố Thời Úc là gì, cô nhất định sẽ điều tra ra.
Diệp Thu Thu nhận tài liệu ôn tập, bên trên toàn là những điểm quan trọng mà Chu Cẩm đã vợ làm bậy vậy à!”
Lỡ không kiếm được tiền mà thua lỗ, ba nghìn đồng coi như đổ sông đổ biển. Lưc đầu bà làm quán ăn sáng cũng không kiếm tiền được liền? không phải là từ từ tích lũy kinh nghiệm mà có sao.
Cố Thời Úc nói: “Không sao đâu mẹ, thua lỗ cũng không sao, còn có con nữa mà, Thu Thu muốn làm gì thì mẹ để cô ấy làm.”
Đường Liên Tử không phản đối nữa, “Được rồi, chồng con chiều con, mẹ không quản. Thua lỗ đừng tìm mẹ.”
Diệp Thu Thu ôm cánh tay bà cười nói: “Mẹ, thu tiền phải là người nhà chúng ta mới được, mẹ chuyên ở quầy thu ngân giúp con, không phải làm gì khác.”
Thời này không có máy tính tiền, người thu tiền nhất định phải là người đáng tin. Đường Liên Tử là mẹ ruột của Cố Thời Úc, là người thẳng thắn lanh lẹ, qua vài lần tiếp xúc, Diệp Thu Thu tin tưởng bà.
Con dâu gần gũi với bà, Đường Liên Tử đương nhiên vui nhưng không biểu hiện ra ngoài. Con trai đã chiều con dâu như vậy, bà làm mẹ chồng lại chiều nữa, con dâu không phải bay lên trời sao.
“Được, con tin mẹ, mẹ sẽ giúp con thu tiền nhưng phải trả lương cho mẹ, mẹ không làm không công đâu.”
Diệp Thu Thu cười, “Tất nhiên rồi, mẹ là nhất.”
Đường Liên Tử không giữ được vẻ nghiêm túc, con bé thật biết cách làm người khác vui, bà nhìn không quen nhưng trong lòng lại rất vui.
Cố Thời Úc tìm được đội sửa chữa, dựa theo bản vẽ chi tiết của Diệp Thu Thu báo giá và thời gian hoàn thành, một tuần là xong, Diệp Thu Thu trả tiền cọc.
Chủ thầu Chu khen ngợi, “Bà chủ Diệp, bản vẽ của cô không thua kém gì của công ty xây dựng, cô học ở đâu vậy?”
Diệp Thu Thu nhất thời lúng túng, cô học từ kiếp trước, “À… tôi tự học từ sách.”
“Cô cũng có tài đấy chứ.”
Diệp Thu Thu cười ha ha đổi chủ đề, nói về một số ý tưởng sửa chữa với anh ta. Cô liếc thấy Tôn Kim Phường ở quán mì bên cạnh đang nhòm ngó liền dặn dò chủ thầu khi sửa chữa nhớ dựng tường rào bảo vệ, trước khi hoàn thành đừng để ai biết nội thất và mục đích sử dụng bên trong.
Chủ thầu vui vẻ đồng ý.
Cố Thời Úc mỗi ngày đều đến quán ăn nhỏ xem tiến độ sửa chữa, hôm nay anh về nói: “Thu Thu, ngày kia sửa chữa xong, em có muốn tuyển nhân viên trước không? Chỉ mấy người các em sẽ rất mệt, thuê thêm vài người nữa đi.”
Vợ muốn làm cửa hàng thức ăn nhanh, anh cũng không mong kiếm nhiều tiền, chỉ coi như cho cô có việc làm.
,
💬 Bình luận chương