“Tô Uyển, từ nhỏ đến lớn tôi đều đứng top đầu của khối, cho dù thi không đỗ, tôi cũng không bao giờ gian lận tụ tập xem náo nhiệt, nhưng ngay cả khi đã vào phòng, thì học sinh vẫn thò đầu ra từ cửa sổ hoặc hành lang để hóng chuyện.
Tôn Hồng Hà đứng thẳng tắp, hỏi thầy chủ nhiệm: “Thưa thầy, nếu tra ra Tô Uyển mang theo tài liệu, thì nhà trường sẽ hủy bỏ kết quả thi của bạn ấy phải không ạ?”
“Chỉ cần tra ra được, chắc chắn sẽ bị tước quyền dự thi.” Thầy chủ nhiệm chắp tay sau lưng rồi nghiêm nghị nói.
Tôn Hồng Hà vô cùng hài lòng với kết quả này. Cô ta ưỡn ngực ngẩng cao đầu chờ đợi lời biểu dương tiếp theo của giáo viên, thậm chí đã mơ đến cảnh trong buổi lễ chào cờ sáng thứ Hai đầu tuần, thầy cô sẽ kêu gọi toàn trường học tập và lấy cô ta làm tấm gương sáng.
Một lát sau, cô giáo dẫn Tô Uyển từ trong văn phòng bước ra.
“Thưa chủ nhiệm, đã kiểm tra xong xuôi rồi, trên người em Tô Uyển không có bất kỳ tờ tài liệu nào cả.” Cô giáo báo cáo với thầy chủ nhiệm.
Không có? Sao có thể không có được, nhất định là Tô Uyển giấu quá kỹ, hoặc là cô giáo kiểm tra không kỹ rồi.
“Không thể nào! Thưa cô, cậu ta thường chép nội dung sách giáo khoa lên đùi hoặc viết ở chỗ nào đó khác.” Trong nhận thức của Tôn Hồng Hà, Tô Uyển chắc chắn sẽ gian lận, cô ta hoàn toàn không tin việc cô giáo không tìm ra thứ gì.
Dứt lời, cô ta lao tới định lật váy của Tô Uyển lên để kiểm tra ngay lập tức.
“Em làm cái gì thế? Sao có thể thản nhiên lật váy bạn khác giữa chỗ đông người như vậy?” Cô giáo nhanh mắt nhanh tay ngăn lại, chộp lấy cổ tay của Tôn Hồng Hà.
Thấy bị ngăn cản, Tôn Hồng Hà, người được di truyền tính đa nghi từ mẹ và vốn chẳng có chút tinh tế nào, liền thẳng thừng thốt ra: “Cô ơi, Tô Uyển chắc chắn mang tài liệu gian lận mà. Cô ở trong đó kiểm tra lâu như vậy, sao có thể không tìm thấy gì được?”
“Em yêu cầu các giáo viên khác kiểm tra lại cho Tô Uyển một lần nữa, và em cũng phải vào kiểm tra cùng.”
Câu nói này rõ ràng là đang nghi ngờ cô giáo bao che cho Tô Uyển, cho rằng việc kiểm tra lâu như vậy thực chất là đang giúp Tô Uyển tiêu hủy bằng chứng gian lận.
Cô giáo lập tức sa sầm mặt mày, rồi nghiêm giọng nói: “Em nói chuyện cho cẩn thận. Hộp bút, tóc, váy và cả giày, tôi đều đã kiểm tra qua hết rồi, hoàn toàn không có những tình trạng như em nói.”
“Lúc em tố cáo, là em tận mắt nhìn thấy Tô Uyển giấu tài liệu vào hộp bút, hay tận mắt thấy bạn ấy chép đáp án lên đùi? Nếu không có thì đừng có ăn nói hàm hồ như vậy.”
💬 Bình luận chương