Sau khi đuổi đi Khương Mai, Khương Nhượng chạy đến gốc cây dâu già bên đối diện, ngẩng mặt nhìn lên ngọn cây, cao giọng nói : “Anh ở trên đó làm cái gì, tôi đã nhìn thấy anh rồi, đừng trốn nữa”.Cố Thanh Thành thấy mình thật xui xẻo, hắn cảm giác mình lần đầu tiên đi ăn trộm liền đã bị phát hiện.
Ông ngoại hắn vẫn luôn ồn ào đòi ngâm rượu trái cây, lúc này hắn liền nhớ ra cây dâu ở phía đối diện tiệm tạp hoá có không ít trái.
Thế là hôm nay hắn liền đi đến đây muốn hái một ít, vừa mới bò lên trên cây thì hắn liền thấy tiểu Nhường cùng anh cả Khương lôi lôi kéo kéo của hồi môn về đâyHắn sợ Khương Nhường hiểu lầm hắn cho anh ngâm mấy bình rượu lớn rồi”.Khương Nhượng đem vải bố bó lại thành một bó ta, chờ Cố Thanh Thành từ trên cây xuống dưới liền đưa cho hắn, coi như là tạ lễ cảm ơnCố Thanh Thành trên mặt hồng một trận, rối rắm một thời gian, sau đó tiếp bao quả dâu, nói với Khương Nhượng : “Tiểu Nhường, tôi muốn trở thành người yêu của em…”Khương Nhượng kinh ngạc cực kỳ, cô không hiểu hắn như thế nào có thể nói lời này, cô hôm nay vừa mới lui hôn mà thôi.
Khương Nhượng liền lấy tay sờ sờ lên mặt mình, nghĩ thầm, đều vì khuôn mặt này mà ra.
Đời trước khi cô mở cánh cửa sau của tiệm tạp hoá ra, gặp một tên trên mặt đầy râu quai nón cũng như thế này, phải đoạt cô đi làm áp trại phu nhân mới chịuCố Thanh Thành mới biết cô mấy hôm nay mà thôi, liền đã nói muốn trở thành người yêu của cô.Khương Nhương cực kỳ tức giận, một phen đoạt lại bao bố : “Anh muốn ngâm rượu trái cây thì đổi thành cây Trích đi.”.
💬 Bình luận chương