Chủ nhiệm Bành vừa nghe liên sửng sốt, Hoa Dạng không có khả năng đòi ra tay đánh người, nhưng chuyện đứa nhỏ Hoa Vũ này tung tin bịa đặt chỉ sợ là thật. Nhưng vấn đề là hai đứa nó không phải là chị em họ của nhau sao? Rốt cuộc thì thù oán sâu đậm đến mức nào mà lại rắp tâm bôi đen thanh danh của em họ mình?
Không phải Hoa Dạng ghen ghét Hoa Vũ, rõ ràng là em ấy điên cuồng rồi ganh tị với em họ của mình, xem ra đứa nhỏ này bị nuông chiều thành hư rồi.
Chủ nhiệm Bành vừa liếc mắt đã nhìn thấu tâm tư của Hoa Vũ, có chút khinh thường nói: "Học sinh Hoa Dạng tuổi còn nhỏ mà ngoan ngoãn hiểu chuyện, em vẫn còn kém xa so với em ấy, nhớ cho kĩ đây, đừng tiếp tục khi dễ học sinh của tôi, tôi sẽ luôn đan các đồ thủ công để kiếm chút tiền làm sinh hoạt phí.
Hoa Dạng xách theo một cái giỏ nhỏ, quay sang nói với bà cụ Ngôn: "Cháu định ra chợ mua ít rau củ, hôm nay cha cháu sẽ lên đây, cháu phải làm cho cha vài món ăn ngon để tẩm bổ, đúng rồi, hôm nay hai bà cháu cũng qua nhà cháu ăn cơm nhé."
Ngày hôm qua Hoa Dạng đã gọi điện về đại đội, nhờ họ chuyển lời kêu Hoa Quốc Khánh lên đây một chuyến, chắc ông ấy cũng sắp tới nơi rồi.
Bà cụ Ngôn cởi chiếc kính lão xuống, đôi mắt hơi nheo lại: "Sao có thể mặt dày như vậy được, người một nhà ba người các cháu lâu ngày mới được đoàn tụ, phải ăn một bữa cơm đoàn viên cho tốt, hai bà cháu nhà bà không qua đâu."
"Ấy, bà đừng từ chối, cứ quyết định như vậy đi." Hoa Dạng nói xong, tầm mắt lại quét qua Ngôn Mạch đang đứng bên cạnh bà cụ: "Hay là để A Mạch xách đồ ăn phụ cháu, có được không bà?”
Ngôn Mạch lập tức ngẩng đầu nhìn về phía của Hoa Dạng, chỉ thấy cô nhóc kia đang nở nụ cười ngọt ngào nhìn rất vô hại.
Bà cụ Ngôn vừa nghe liền lập tức đồng ý, lại móc ra vài đồng tiền rôi đưa cho Ngôn Mạch, bảo cậu nhân tiện mua một lọ nước tương mang về.
💬 Bình luận chương