Kiếp trước, sau khi cô ra viện, Cố Thanh Xuyên đã vào tù.
Cô còn chưa kịp bắt đầu bán đồ thì đã bị Khang Quế Hương tố cáo.
Quả nhiên việc gì cũng cần người chuyên làm mới ổn.
Đồ thì cô có thể xoay xở để kiếm, nhưng nếu tự mình bán thì chắc chắn không ổn.
Sẽ rất dễ bị mua lại căn nhà lớn của ông em, không thể để bà ta chiếm lợi được.”
Khương Đại Sinh: “……” Con bé này đúng là dám nói to thật.
Anh ta mở bao lưới ra, cân nhắc trọng lượng của mấy con thỏ đang còn sống.
“Gà rừng bán năm tệ một con, ba con là mười lăm. Thỏ rừng này chắc được năm sáu cân, sơ chế ra được ba bốn cân thịt. Hai con anh cũng có thể bán được tám đồng. Lấy hai phần trăm thì anh chỉ thu bốn đồng sáu thôi đấy.”
Khương Từ trợn mắt nhìn anh ta: “Hôm nay thì không được tính như thế. Mấy thứ này là của anh Xuyên. Anh ấy bất tiện ra mặt, nên em mới mang giúp đi bán.”
~Truyện Lộn Xộn page~
Khương Đại Sinh: “……”
Anh ta liếc về phía gian giữa của căn nhà – người đàn ông “không tiện xuất hiện” kia, mỗi tối đều cắm mặt ở chợ để duy trì trật tự.
Chuỗi cung ứng – sản xuất – tiêu thụ của chợ đen Hắc Thủy này là do Cố Thanh Xuyên dẫn theo mấy anh em lập ra trong vài năm qua.
Chỉ là người ngoài không biết người đứng đầu chính là anh Xuyên mà thôi.
Anh ta cũng chẳng tiện nói rõ: “Được rồi, mai quay lại lấy tiền. Sau này có gì muốn bán thì đến vào buổi tối, ban ngày dễ bị chú ý lắm.”
“Được, vậy chốt thế nhé.”
Khương Từ liếc vào trong nhà – ngay từ đầu Khương Đại Sinh đã cứ liếc liếc về gian giữa, có lẽ bên trong có người đang tránh mặt, không muốn bị phát hiện đang giao dịch.
Cô cụp mắt xuống: “Em về đây.”
…
Khương Đại Sinh tiễn Khương Từ ra ngoài, nhìn quanh quất xác nhận không ai như Tiểu Khương Từ là con gái chú hai Thôi thì tốt biết mấy.” – Khương Đại Sinh lẩm bẩm, bỗng nhiên linh quang lóe lên, nhảy dựng lên.
“Anh Xuyên, em nghĩ ra rồi! Anh đi nhờ chú hai Thôi nhận Tiểu Khương Từ làm con gái nuôi, thế thì cô ấy nghiễm nhiên trở thành vị hôn thê của anh rồi. Ông cụ Khương có muốn phản đối cũng chẳng làm gì được.”
Khương Đại Sinh càng nghĩ càng thấy ý này rất có lý.
“Mẹ của Tiểu Từ làm y tá riêng cho chú hai Thôi bao nhiêu năm như vậy, chắc chắn có chút tình cảm. Nếu anh thấy khó mở miệng, để em nói với Tiểu Từ, chỉ cần cô ấy lên tiếng, chú hai Thôi nhất định sẽ đồng ý nhận cô ấy làm con gái nuôi.”
Cố Thanh Xuyên bị anh ta chọc tức đến bật cười – cái kiểu chủ ý ba xu này mà cũng nghĩ ra được.
Nếu chú hai Thôi thực sự nhận Tiểu Từ làm con gái, rồi cô ấy lại gả cho anh, thì ông cụ Khương chắc tức đến mức đập cửa nhà họ Cố luôn mất.
“Đừng nghĩ mấy ý vớ vẩn nữa.” – Cố Thanh Xuyên đá cho anh ta một cái.
Tiểu Từ làm con gái nhà ai cũng không được.
Cái mũ “địa chủ” của nhà anh, đã khiến cha anh mất mạng.
Anh còn không biết mình sống được bao lâu nữa.
Biết đâu mai lại bị đưa xuống nông thôn đào phân trong chuồng trâu.
Chưa chắc đã thấy được ngày tiếp theo.
Khương Đại Sinh càng nói càng hứng khởi, dù bị đá cũng không chịu bỏ cuộc:
“Anh Xuyên, nếu Tiểu Từ thật sự trở thành con gái của chú hai Thôi, thì anh có cưới cô ấy không?”
“Không cưới.”
“Anh cứng miệng như vịt chết vậy! Tôi không tin đâu!” – Khương Đại Sinh lắc lư mái tóc dài lãng tử của mình: “Tiểu Khương Từ mà trở thành vị hôn thê của anh, tôi không tin anh nỡ lòng nào đi huỷ hôn.”
Cố Thanh Xuyên không kiên nhẫn nữa, vung tay tát cho anh ta một phát: “Mau đi bán mấy con gà rừng thỏ rừng này đi, tiền đem nộp cho Tiểu Từ. Cấm được nói năng linh tinh trước mặt con bé!”
💬 Bình luận chương