Phàn Kỳ lên lầu trở về phòng thu dọn túi xách chuẩn bị đi đi làm, chuông điện thoại vang lên, cô đi nhận điện thoại, trong điện thoại, Trần Chí Khiêm hỏi: “Tối hôm qua ngủ ngon không?” Theo thời gian trôi qua, theo tình cảm càng lúc càng sâu đậm.
Phàn Kỳ càng ngày càng hiểu rõ anh, cô nói: "Nhớ anh cho nên không ngủ được!"
Quả nhiên nghe thấy tiếng nói vui vẻ của anh: “Ngoan, xế chiều ngày mai anh sẽ trở lại.”
Nhớ tới đến tin tức trên báo hôm nay, Phàn Kỳ hỏi: "Anh có biết chữ nam trong chữ nam nữ có ý nghĩa gì không? Mấy loại báo lá cải này thật đáng ghét, bọn họ nói em như này nè! Có buồn nôn hay không?”
“Em cho rằng cái chữ này là có ý gì?” Người bên đầu điện thoại kia hỏi.
“Chẳng lẽ không phải hèn mọn, vô sỉ, bỉ ổi sao?”
“Thật nau, là có ý gì?“ Nghe tiếng nói của anh, Phàn Kỳ nói: “Đáng ghét!”
"Đồ ngốc, mấy chữ này đọc là nau baau baau! Nghĩa là rất tức giận, em cho rằng là gì?" Trần Chí Khiêm ở đầu điện thoại bên kia bật cười.
Nghe tiếng cười của anh, Phàn Kỳ còn có thể tượng tượng ra răng hàm của anh, cô thật mất mặt mà! Muốn căn người mà không căn được, nũng nịu tên tiếng: “Ông...”
Một chữ sau còn chưa nói ra, quả nhiên người nào đó đã dừng tiếng cười, chờ cô, đợi không được hỏi: “Cái gì?”
Phàn Kỳ nói: “Không có gì.” Biết ngay là anh sẽ trúng chiêu, ở trên giường một mực dỗ cô gọi “ông xã”.
“Bà xã.” Trần Chí Khiêm dứt khoát gọi trước.
“Về sau còn cười em nữa không?” Phàn Kỳ hỏi.“Không cười.”
Anh thực sự là đại trượng phu co được dãn được. Dù trong phòng không có người khác, dù cô mở miệng nói “ông xã” với người khác, nhưng lúc ở trước mặt anh thì có chút xấu hổ, cúi đầu: “Ông xã.”
Nghe thấy một tiếng này, Trần Chí Khiêm đủ hài lòng: "Tạm biệt."
“Tạm biệt.” Phàn Kỳ cúp điện thoại, lúc đi ra khỏi cửa tòa nhà thì gặp phóng viên phục kích ở bên ngoài. “Bà Trần, hôm qua cô đã xem “cổ vãng kim lai” có ông Hứa phê bình cô chưa? Cô cảm thấy chuyện này như thế nào?”
Phàn Kỳ cười đáp: "Đã xem rồi, tôi rất hài lòng với thao tác của bản thân, tôi không muốn phải quả như thật là có hình dáng của ba con quạ đen thì ngày mai sẽ bị giảm giá rất mạnh, một ngày giảm đi mấy điểm cũng là chuyện bình thường.”
“Hôm nay ở trên báo, cô ấy châm chọc ông Hứa Hạt về hao phí tại điện tử Ái Cai.”
“Lời này rất ngông cuồng.”
“Hơn nữa cô ấy còn nói về logic của mình khi mua hết cổ phiếu trong ngày hôm nay trên chương trình, cô ấy cho rằng điểm thấp nhất trong hôm nay chính là điểm thấp nhất trong khoảng thời gian này.”
“Rửa mắt mà đợi!”
Vân Mộng Hạ Vũ
Chương trình này kết thúc thì đến kênh tin tức tài chính, có một tin tức mới: “Tập đoàn Cẩm Thành tuyên bố, từ ngày 10 tháng 7 năm 1986 đến ngày 3 tháng 9 năm 1986, thông qua việc thu mua 1161 vạn cổ phiếu Ích Hòa tại sở giao dịch chứng khoán, chiếm 2873 phần vốn cổ phần, họ đã trở thành đại cổ đông lớn nhất của Ích Hòa.”
Phàn Kỳ xem thông cáo, bản thân đã hoàn thành nhiệm vụ trong giai đoạn đầu tiên, bước kế tiếp thì phải xem phó chủ tịch như thế nào.
Đây không chỉ là một vụ thâu tóm, mà còn là một màn kịch đẫm máu của gia đình giàu có.
Trước kia Lâm Ích Hòa là một công tử hào phóng không được coi trọng trong gia đình, Chu Nhã Lan thì mê muội nên một lòng muốn đi theo Liêu Kế Khánh, Lâm Ích Hòa cầu hôn Chu Nhã Lan.
Sau khi kết hôn,Lâm Ích Hòa toàn tâm toàn ý đối tốt với Chu Nhã Lan, cho dù Chu Nhã Lan có thực sự đã quên Liêu Kế Khánh không hay cô ấy thực sự yêu Lâm Ích Hoa.
💬 Bình luận chương