Hoa Kỳ Nhiên cũng không muốn ngủ lại nữa, người trong lòng cứ như một con cún to bự nhưng tâm hồn yếu đuối cần chỗ dựa nên lúc ngủ khi nào cũng dụi đầu vào ngực rồi gọi tên cậu.
Mệt mỏi bỗng chốc tan biến, Hoa Kỳ Nhiên cứ vuốt tóc Tu Mạnh rồi thầm trách anh.
" Học xấu ở đâu dám từ chối tình cảm của tớ rồi bây giờ lại nằm ăn vạ? Cậu đúng là ngốc hết thuốc chữa đó"
Người trong lòng vẫn say sưa ngủ chẳng quan tâm đến có người đang trách mắng mình, hơi ấm quen thuộc ở gần đây... Tu Mạnh ngủ rất ngon.
Mãi một lúc sau, Cố Tu Mạnh cứ thuận theo tự nhiên mà tỉnh, lúc ngái ngủ còn không quên gọi tên.
" Nhiên Nhiên, Nhiên Nhiên ơi!"
Hoa Kỳ Nhiên cảm thấy người trong lòng đã tỉnh lại còn gọi tên mình, cậu lập tức trả lời.
" Mạnh Mạnh ngốc, tớ ở đây? Gọi tớ làm gì?"
Tiếng nói thân thuộc vang lên, sự đau lòng buổi chiều cũng bị anh vứt ra sau đầu, Cố Tu Mạnh ngồi bật dậy như có lò xo chống đẩy sau lưng, đôi mắt to tròn cùng khuôn mặt đần độn nhìn chằm chằm Hoa Kỳ Nhiên đang nằm trên giường.
Bất chợt, miệng Cố Tu Mạnh phát ra tiếng.
" Ể...ể...ể?"
Anh dường như vẫn không tin vào sự thật trước mắt cho nên lập dùng hành động chứng thực.
Bàn tay chạm lên mặt của Hoa Kỳ Nhiên một cái.
" Ể?"
Cái tay to lớn đó sờ lên mũi Kỳ Nhiên xem nó còn thở không.
" Ể...?"
Cố Tu Mạnh chỉ có thể ú ớ phát ra một tiếng " Ể" để nói lên sự bất ngờ của mình. Tu Mạnh vội nằm xuống nhìn Nhiên Nhiên, thì thầm gọi thử tên cậu.
" Nhiên Nhiên... Là Nhiên Nhiên thật hả?"
Hoa Kỳ Nhiên từ nãy đến giờ đều lại cho đôi bạn trẻ ngơ ngác không biết nói gì!
💬 Bình luận chương