Sau khi rời khỏi căn phòng giam giữ Tiêu Lâu, Ngu Hàn Giang lập tức bắt đầu tìm kiếm nơi lão Mạc bị nhốt.
Tầng hầm dưới đất này rất giống với mê cung trong Hoa viên An Thái, vô số hành lang chữ "回" liên tiếp ở cạnh nhau, tạo thành một mê cung ngầm khổng lồ. Cũng may, khả năng phân biệt phương hướng của Ngu Hàn Giang không kém, lúc trước đã cùng lão Mạc đi một vòng mê cung ở Hoa viên An Thái, cho nên hắn rất quen thuộc với kết cấu hình chữ "回" này, không đến mức lạc đường.
Mới vừa qua hai chỗ ngoặt, Ngu Hàn Giang đã chợt nghe thấy phía bên kia hành lang truyền tới giọng nói quen thuộc. Đối phương đang khe khẽ r*n r*, giống như đang nén đau vậy: "A ai da Đau bụng quá Đau chết mất thôi A"
Ngu Hàn Giang nhanh chóng xoay người đi tới phòng 301. Qua lỗ hổng của cửa sắt, hắn vừa hay thấy được một ông cụ tóc bạc phơ đang nằm nghiêng trên mặt đất. Cả người ông cụ bị trói như bánh tét, hai chân cong lại, mày nhíu chặt, mồ hôi lạnh ứa ra đầy trán, trong miệng không ngừng phát ra tiếng r*n r* như đang đau lắm. Đúng là lão Mạc rồi!
Ngu Hàn Giang vừa nhìn đã biết lão Mạc đang giả vờ. Chú cố tình phát ra âm thanh, có lẽ là đoán được sau 0 giờ sẽ có đồng đội tới tiếp viện, cho nên mới lên tiếng để dẫn đồng đội qua đây.
Cửa sắt còn đóng chặt, trong phòng có không có bất ngờ gì xảy ra, y hẳn sẽ tới xem Diệp Kỳ một cái.
Quả nhiên, qua thêm vài ngã rẽ nữa, Lý Nhiên dừng chân ở một cánh cửa sắt, lấy chìa khóa ra mở cửa vào trong.
Trong góc phòng, một đứa nhỏ cuộn tròn thành con tôm nhỏ đang bị bịt mắt, vẫn không nhúc nhích. Trước 0 giờ, sếp Thiệu vẫn không thể liên lạc với Tiểu Diệp qua "ý hợp tâm đầu", chứng tỏ Diệp Kỳ vẫn còn chưa tỉnh lại. Ngu Hàn Giang đi sát vào, thấy Diệp Kỳ đúng là vẫn còn hôn mê, trên người cũng có không ít vết trầy xước.
Lý Nhiên đi qua sờ động mạch ở cổ Diệp Kỳ, dưới làn da ấm áp vẫn còn thấy máu lưu thông, cho thấy đứa nhỏ này vẫn còn sống. Lý Nhiên mỉm cười véo má của cậu bé, nói: "Xem ra chỉ là thuốc mê quá liều, đến bây giờ còn chưa tỉnh lại. Đáng tiếc là chú mày có tỉnh lại cũng vô dụng, ai bảo chú mày biết nhiều đến vậy cơ chứ? Kể cả mày chỉ là một thằng nhóc, bọn tao cũng sẽ không giữ mạng cho mày."
Sau khi xác nhận tình hình của Diệp Kỳ xong xuôi, Lý Nhiên đứng dậy rời khỏi phòng. Y gọi một cuộc điện thoại, giọng điệu cung kính mà nói: "Anh Vinh, đã khống chế được ba người, năm người còn lại mười phút sau sẽ tới thôn Thanh Hà. Bên chỗ bọn em đã bố trí xong xuôi, anh xem, bây giờ nên xử lý luôn, hay là..."
Cũng không biết đối phương đã nói gì, chỉ thấy trong mắt Lý Nhiên thoáng vẻ kinh ngạc. Qua vài giây, y mới nghiêm túc gật đầu, nói: "Được ạ, em biết rồi."
Thấy Lý Nhiên xoay người ra khỏi cửa, Ngu Hàn Giang lập tức báo cho Thiệu Thanh Cách qua "ý hợp tâm đầu": "Sếp Thiệu, các anh đang ở đâu rồi?"
"Anh cũng không rõ lắm. Anh vẫn luôn lái xe theo chỉ thị của đối phương, bọn anh vừa mới rẽ vào một con đường đất nhỏ. Bên ngoài trời mưa rất to, mặt đường lầy lội, chiếc Coupé này của anh sàn thấp, không lái nhanh được. Xe của anh hẳn là đã bị bọn chúng giám sát rồi..." — Thiệu Thanh Cách dừng một chút, nói tiếp: "Vừa mới lúc nãy, tên kia lại nhắn tin cho anh, bảo anh rẽ trái ở ngã ba trước mặt."
Ngu Hàn Giang nhớ rõ con đường đất kia, rẽ trái ở ngã ba cuối cùng đúng là tới thôn Thanh Hà. Rõ ràng, đám người này muốn dẫn cả năm người Thiệu Thanh Cách cùng tới thôn Thanh Hà, một lưới bắt hết.
Ngu Hàn Giang khẽ nheo mắt lại, nói với Thiệu Thanh Cách: "Đã xác nhận được Tiêu Lâu, Diệp Kỳ và lão Mạc an toàn, anh đừng lái xe nhanh quá, chờ lệnh của tôi rồi hành động."
Thiệu Thanh Cách gật đầu: "Được."
Sau khi báo cho Thiệu Thanh Cách, Ngu Hàn Giang nhân lúc Lý Nhiên còn chưa khóa cửa đi qua cõng Diệp Kỳ lên. Hắn dùng Áo khoác tàng hình che khuất cơ thể của cậu bé, sau đó nhanh chóng đi tới sau lưng Lý Nhiên, dứt khoát dùng tay bổ một cái về phía sau gáy Lý Nhiên!
Lý Nhiên vừa cúi đầu định khóa cửa, đột nhiên có một cơn gió mạnh đánh úp lại ở bên tai. Theo phản xạ, y duỗi tay ra định chắn, nhưng Ngu Hàn Giang dù sao cũng đã được huấn luyện chuyên nghiệp, động tác nhanh như chớp giật! Lý Nhiên còn chưa thấy rõ được là chuyện gì, phần gáy đã chợt đau điếng, lực tay kia mạnh như muốn chặt đứt cổ y luôn!
Trước mắt nhoáng lên một cái, Lý Nhiên thẳng tắp mà ngã thẳng xuống nền đất.
Thấy Lý Nhiên bị đánh gục, đồng bọn phụ trách trong phòng điều khiển trung ương lập tức ấn núi cảnh báo, nói vào bộ đàm: "Cảnh báo, cảnh báo! Có người xâm nhập căn cứ!"
Mê cung dưới đất lập tức vang lên tiếng cảnh báo chói tai.
Ngu Hàn Giang lại nhắc Tiêu Lâu qua "ý hợp tâm đầu": "Em chạy mau!"
Đồng thời, hắn cũng báo cho Thiệu Thanh Cách: "Chuẩn bị sẵn sàng, tùy thời bỏ xe!"
Dây thừng trói hai tay Tiêu Lâu đã bị cắt đứt, nghe thấy giọng nói của Ngu Hàn Giang, anh lập tức kích hoạt thẻ bài rồi mặc Áo khoác tàng hình vào.
Vừa rồi lão Mạc đã được Ngu Hàn Giang báo cho, bảo chú ba phút sau chạy trốn. Lúc này đã qua ba phút, hơn nữa trong tầng hầm lại đột nhiên vang lên tiếng cảnh báo chói tai, lão Mạc biết nhất định là đội trưởng Ngu tới cứu người, bị chúng chạy thoát!"
Ba người vừa thấy được cửa ra mê cung thì chợt nghe thấy "Ầm" một tiếng, một cánh cửa sắt dày rơi xuống, chặn đứng cửa ra phía trước!
Ngu Hàn Giang cau mày: "Không xong!"
—— Cửa ra đã bị bịt kín!
Cửa kim loại dày nặng kia như tường đồng vách sắt, không có khóa cửa, bọn họ đương nhiên không thể dùng chìa khóa để mở ra. Rõ ràng, kẻ trong phòng điều khiển trung tâm kia đã phát hiện ra bọn họ chạy trốn, bấm công tắc để dùng cửa kim loại này chặn đứng đường ra. Tường sắt này nhất định là không gì chém được, đạn bắn cũng không thể xuyên thủng nó, chỉ có dùng công tắc mới có thể mở nó lên. Muốn làm vậy, bọn họ phải tìm được phòng điều khiển.
Ngu Hàn Giang đen mặt, nói: "Nếu không mở được cửa này, chúng ta không thể ra ngoài được. Xem ra phải tới phòng điều khiển một chuyến rồi."
Nhưng cũng không thể cứ vậy mà chờ chết.
Áo khoác tàng hình chỉ có thời gian 30 phút, khiến cho đám camera trải rộng khắp căn hầm này tạm thời không thấy được vị trí của bọn họ, nhưng một khi nó mất đi hiệu lực thì đối phương sẽ lập tức nhìn thấy được hành tung của họ, khiến việc chạy trốn trở nên khó khăn hơn.
Ngu Hàn Giang suy nghĩ, thấp giọng nói trong đầu: "Em trông Diệp Kỳ nhé."
Hắn bảo Tiêu Lâu nhấc một góc Áo khoác tàng hình lên, nhanh chóng chuyển Diệp Kỳ vẫn còn đang say ngủ qua, sau đó liền nhanh chóng xoay người rời đi. Đi đến chỗ rẽ, hắn nói lại với Tiêu Lâu: "Tôi đi phá camera, em hỗ trợ nhé."
Tiêu Lâu đáp lại ở trong đầu: "Em biết rồi, anh cẩn thận."
Không tới ba giây, nơi góc rẽ của hành lang chợt truyền tới tiếng nổ súng!
Trái tim của Tiêu Lâu sắp vọt ra khỏi miệng tới nơi, quả nhiên là Ngu Hàn Giang, hành lang tối tăm thế này, camera lại nhỏ như vậy mà hắn cũng có thể bắn nổ được!
Trong nháy mắt, Ngu Hàn Giang lại tới rẽ tới một hành lang khác. Tiếng nổ súng vang lên liên tục, tia lửa văng lên khắp nơi giữa hành lang. Từng chiếc camera hồng ngoại ở trên trần nhà bị Ngu Hàn Giang lần lượt bắn cho bốc khói!
Trong phòng điều khiển trung tâm, gã đàn ông đập mạnh tay lên bàn: "Mẹ nó chứ! Có người phá camera rồi!"
Nguyên một bức tường giám sát trước mặt đã có tám màn hình tối đen, gã nheo mắt lại rồi nói: " bắn cho hắn thành một cái sàng.
Hơi thở của Ngu Hàn Giang nghẹn lại, hắn đã lập tức nằm sát xuống mặt đất ngay thời điểm họng súng chĩa vào hành lang. Mưa đạn chỉ sượt qua tai hắn, nhưng cũng đã nguy hiểm vô cùng. Hành lang này đã bị phong tỏa, Ngu Hàn Giang có thể tránh được làn đạn đầu tiên này, nhưng cũng khó mà tránh được đợt thứ hai.
Hắn nhíu mày, còn chưa kịp nhờ Tiêu Lâu trợ giúp, đã có một lựt hút mạnh mẽ như lốc xoáy hút hắn vào trong ——
Chốn đào nguyên, dịch chuyển tập thể.
💬 Bình luận chương