Từ nhỏ Tiêu Lâu đã có năng lực nhận mặt người rất mạnh, 4 tuổi đã có thể phân biệt rõ ràng cô dì chú bác trong nhà, chưa từng gọi sai. Sau khi tốt nghiệp lại làm thầy giáo, một lớp hơn 40 người chỉ cần qua hai tuần học là có thể nhớ mặt toàn bộ học sinh, chẳng cần điểm danh Tiêu Lâu cũng biết là nhóc nào trốn học.
Đã từng đánh bài với "số 5" ở Mật thất Nhép, tuy rằng lúc ấy mọi người đều đeo mặt nạ, song đôi mắt và mái tóc của "số 5" rất dễ nhận ra, hơn nữa chiều cao cùng dáng người cũng giống nhau, Tiêu Lâu liếc mắt một cái là nhận ra được.
Lúc ấy "số 5" nói muốn đi Mật thất Nhép trước, bây giờ lại xuất hiện ở 3 Bích, xem ra y đã hoàn thành khiêu chiến 3 Nhép rồi.
Có lẽ có thể trao đổi thông tin một chút?
Nghĩ vậy, Tiêu Lâu cũng ghé vào tai Ngu Hàn Giang nói: "Anh ta hẳn là đến đây sau khi hoàn thành Mật thất 3 Nhép, hay là chúng ta hỏi thăm tin tức về 3 Nhép một chút? Trao đổi đồng giá, mình cũng có thể nói tin tức về 3 Rô hoặc 3 Cơ cho anh ta."
Ngu Hàn Giang cảm thấy cách này không tồi, gật đầu nói: "Được, chờ lúc nữa thử xem sao."
Thời gian trong mật thất vẫn là buổi sáng, hai người đứng dưới khúc ngoặt dưới bóng cây, "số 5" cũng không để ý thấy bọn họ. Người đàn ông kia xếp hàng lấy tiền, tay đút túi quần, dáng điệu lười biếng giống như một con mèo đang híp mắt tản bộ, nhìn qua chẳng bối rối chút nào.
Rất nhanh đã đến lượt, cậu nam sinh đội mũ choàng đằng trước lấy tiền xong liền vội vàng rời đi.
Tiêu Lâu giật mình: "Người đội mũ kia không phải đồng đội của anh ta à?"
Hai người khiêu chiến cùng lúc đứng xếp hàng một trước một sau, Tiêu Lâu còn tưởng rằng họ là đồng đội, nhưng cậu nam sinh kia lấy tiền xong đã nhanh chóng rời đi, không để ý "số 5", rõ ràng là không quen biết.
"Số 5" bình tĩnh tự mình đến trước cây ATM lấy 100,000 kim tệ ra cất vào túi rồi rời đi. Y mới đi được vài bước đã thấy trên vai hơi nặng một chút, người đàn ông quay đầu lại, bắt gặp một đôi mắt đen nhánh lại sâu thẳm.
"Chào anh, tôi là "số 3"." — Đối phương nhàn nhạt chào hỏi.
"Chào anh." — Anh đẹp trai bên cạnh lại thân thiết cười, rất hữu hảo nói: "Tôi là "số 1", anh còn nhớ chúng tôi không?"
""
"Số 1", "số 3", sao cứ có cảm giác như số hiệu của xã hội đen vậy?
Người đàn ông nheo mắt đánh giá hai người trước mặt, sau khi tìm lại trong ký ức một chút, y bỗng cười rộ lên, nói: "Tôi nhớ ra rồi, là hai vị đánh bài ở Mật thất Nhép xong lập tức ký Sách Khế ước đúng không?"
"Đúng vậy." — Tiêu Lâu gật đầu: "Lại gặp được anh, thật là trùng hợp."
Ngu Hàn Giang hỏi luôn: "Lúc ấy anh nói muốn tiếp tục đi cửa Nhép, vậy giờ là vừa từ 3 Nhép đi ra à?"
Người đàn ông nhún vai: "Ừ, tôi đã đi qua cửa 3 Nhép, còn đi cả cửa 3 Rô. Nhưng mà tôi cũng chỉ đạt điểm C ở cửa Rô thôi."
Ngu Hàn Giang: ""
Nếu không bám đùi Tiêu Lâu nằm thắng, chính Ngu Hàn Giang tự đi cửa Rô cũng chỉ đạt C, xem ra là bạn dốt cùng bàn đây rồi.
"Số 5" đã đi qua 3 Nhép và 3 Rô, rồi lại trùng hợp mà gặp bọn họ ở 3 Bích. Vì tốc độ của thời gian ở mỗi mật thất là khác nhau nên Tiêu Lâu cũng không thắc mắc gì về vấn đề này, nhẹ giọng hỏi: "Anh có hứng thú trao đổi thông tin với chúng tôi không?"
Người đàn ông nhướng mày nhìn về phía Tiêu Lâu: "Thông tin gì? Anh biết cách qua cửa khủng hoảng tài chính này à?"
Tiêu Lâu lắc đầu: "Không biết.", rồi chuyển giọng nghiêm túc nói: "Nhưng chúng tôi đã qua cửa 3 Cơ, anh lại qua 3 Nhép. Anh nói cho chúng tôi biết ra ngẫu nhiên, tình báo trở nên vô dụng; hoặc là, tỉ lệ tử vong ở các mật thất sau quá cao, không có mấy ai sống sót chứ đừng nói đến việc bán chiến lược cho người khác.
Nhưng ít nhất thì trước mắt, mật thất cấp C độ khó thấp, lại có tin tức mà Thiệu Thanh Cách tiết lộ, cửa 3 Nhép này không cần lo lắng. Việc cấp bách hiện tại vẫn là làm thế nào để qua được cửa 3 Bích này.
Tiêu Lâu nói: "Anh Thiệu có ý gì về cửa khủng hoảng tài chính này không?"
Thiệu Thanh Cách híp mắt nói: "100,000 kim tệ chắc chắn không đủ tiêu, tôi tính đi kiếm tiền."
Tiêu Lâu tò mò: "Kiếm như thế nào cơ?"
Thiệu Thanh Cách thần bí cười cười, nghiêng đến gần hơn, hạ giọng nói: "Tìm xem xung quanh đây có sòng bạc ngầm nào không?"
Tiêu Lâu: ""
Cha này không phải lại tính đi đánh bạc đó chứ?!
——————————
Chuộtt:
Thùy gia kim dạ thiên chu tử,
Hà xứ tương tư minh nguyệt lâu? ——
"Đêm nay thuyền nhỏ ai rong ruổi,
Ai ở lầu trăng nhớ chốn nào?"
- Đêm trăng hoa trên sông xuân - Trương Nhược Hư
Nhân sinh đắc ý tu tận hoan,
Mạc sử kim tôn không đối nguyệt! ——
"Kiếp đời ta cứ thoả vui chơi
Chớ để bát vàng trơ bóng nguyệt!"
- Thương tiến tửu - Lý Bạch
💬 Bình luận chương