Điểm "chơi dò mìn" này rất nguy hiểm, nhưng cũng là cách tốt nhất để loại trừ những phòng thí nghiệm giả kia.
Mê cung này lớn hơn những gì Tiêu Lâu nghĩ rất nhiều, để bọn họ tự mình tìm kiếm thì không nhất định có thể tìm cho ra phòng thí nghiệm thật sự. Bản sao xuất hiện, ngược lại lại cho bọn họ một phương án lựa chọn khác trong một đề thi trắc nghiệm, cho họ thêm một cơ hội sử dụng "phương pháp loại trừ".
Phải cảm ơn Sở Hoa Anh đã trốn thoát ngay thời điểm mấu chốt, buộc kẻ săn giết phải phái bản sao ra dẫn dụ bọn họ.
Tiêu Lâu cẩn thận nhớ lại con đường đã đi qua lúc này trong đầu.
Nếu như coi con đường mà bản sao đầu tiên dẫn họ đi là phía tây, vậy bản sao thứ hai đi ngược lại chính là phía đông. Bởi vì có quá nhiều ngã rẽ, Tiêu Lâu quyết định tiếp theo sẽ đi về phía bắc.
Mọi người lại đi thêm một đoạn, trên hành lang lại xuất hiện thêm một Sở Hoa Anh đang dựa vào tường nghỉ ngơi.
Sở Hoa Anh lần này toàn thân còn dính đầy dịch dinh dưỡng màu xanh lam. Mái tóc cô ướt đẫm dán vào cơ thể, trên mặt còn đầy chất nhầy màu xanh, giống hệt dáng vẻ của Lưu Kiều khi được mọi người tìm thấy trong mê cung người cá.
Diệp Kỳ nghĩ thầm, lần này chắc là thật nhỉ?
Tuy rằng bị dịch dinh dưỡng khiến cho chật vật, nhưng vẻ mặt của cô vẫn kiêu ngạo và lạnh nhạt giống như trong trí nhớ.
Sở Hoa Anh nhanh chóng tới trước mặt Lục Cửu Xuyên gật đầu một cái, nói: "Mọi người mau rời khỏi đây, có việc ra ngoài lại nói."
Dứt khoát đấy, tính tình cũng giống.
Diệp Kỳ vừa định thở phào một hơi, kết quả lại thấy Lục Cửu Xuyên quay sang liếc Ngu Hàn Giang một cái, ý bảo "cậu hiểu rồi đấy."
Diệp Kỳ: ""
Lại là hàng dỏm nữa? Rốt cuộc là anh Cửu đã phân biệt thế nào vậy?
Tiêu Lâu đi lên trước, thấp giọng nói: "Phiền chị dẫn chúng tôi quay lại, chúng ta phải phá hủy phòng thí nghiệm nhân bản người kia."
Sở Hoa Anh bất ngờ mà nhướng mày, nhưng cũng không hỏi nhiều mà dẫn mọi người đi về phía trước.
Đi được một quãng, tìm được cánh cửa ở hướng chính bắc kia, Sở Hoa Anh vừa muốn nói 'đây chính là phòng...". Nhưng cô ta còn chưa kịp dứt lời, Lục Cửu Xuyên đã lấy Hàn Băng Kiếm ra đóng băng bản sao còn dính đầy dịch dinh dưỡng trên người kia lại!
Lục Cửu Xuyên quay đầu lại nói: "Rút!"
Quay về điểm xuất phát, tâm tình mọi người ai nấy đều phức tạp.
Diệp Kỳ bất đắc dĩ than thở: "Sao mà cái này cũng là giả vậy ạ? Em sắp không nhớ nổi mặt chị Hoa Anh nữa rồi đó!"
Tiêu Lâu an ủi nói: "Coi như lại loại trừ được một quả mìn, phía bắc cũng không có phòng thí nghiệm."
Ba hướng đông, tây, bắc đều không đúng, chỉ còn lại phía nam là chưa điều tra. Tiêu Lâu lập tức xoay người: "Đi phía nam!"
Mọi người nhanh chóng đi ngược lại con đường lúc nãy. Tuy rằng mê cung này quanh co vòng vèo, nhưng họ luôn tấn công, ngay cả mặt của đối phương mà y cũng chưa thể thấy rõ.
Dưới ánh Dạ minh châu, Diệp Kỳ nhanh chóng nhìn thấy bóng đổ trên vách tường của người đang so chiêu với Lục Cửu Xuyên. Đó là một người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa.
Diệp Kỳ nghĩ thầm: Im ỉm trốn ở một bên, vừa thấy mặt đã động thủ, chắc chắn lại là đồ giả!
Kết quả giây tiếp theo, cậu nghe thấy Lục Cửu Xuyên hạ giọng nói: "Hoa Anh, anh cô đây này."
Đối phương lập tức dùng tay. Mọi người chỉ cảm thấy một cơn gió xẹt qua bên người, sau đó, Sở Hoa Anh nghiêm túc lạnh nhạt xuất hiện ở trước mắt.
Cô khản giọng nói: "Xin lỗi, muốn thử xem anh có phải hàng thật không ấy mà."
Lục Cửu Xuyên cong môi cười, quay sang nhìn về phía Ngu Hàn Giang: "Đây mới là Hoa Anh."
Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang: ""
Vừa gặp đã đánh mới là thật?
Diệp Kỳ ngơ ngác nhìn anh Cửu, nhóc không hiểu logic này lắm.
Lục Cửu Xuyên đáp: "Tố chất cơ thể của Hoa Anh đã được các thẻ bài cường hóa lên nhiều, bao gồm cả thính giác, khứu giác, thị giác, cảm giác, tốc độ,... Cô ấy có thể cảm nhận được hơi thở của người khác từ nơi rất xa, càng không thể phát ra tiếng bước chân rõ ràng khi đang chạy trốn, cũng sẽ không vừa hay bị chúng ta bắt gặp. Nữ Thần Nhện xuất quỷ nhập thần, cho nên, chỉ có thể là cô ấy phát hiện ra chúng ta, chứ không phải là chúng ta phát hiện ra cô ấy."
Mọi người đến giờ mới hiểu.
Chạy trốn còn đi giày cao gót để lại tiếng bước chân, thật sự đúng là hành vi ngu xuẩn. Sở Hoa Anh thứ nhất chẳng những để lại tiếng bước chân rõ ràng, còn ở đó giả vờ bị thương. Khi Lục Cửu Xuyên qua đỡ, cô ta cũng không phản ứng gì. Nếu đổi thành Sở Hoa Anh thật sự, cho dù có bị thương cũng sẽ đẩy Lục Cửu Xuyên ra nói "không cần đỡ".
Bản sao thứ hai, thứ ba cũng không đủ nhanh nhẹn, còn chủ động bày ra vẻ "vừa hay gặp được" nữa chứ. Sở Hoa Anh không có khả năng "vừa hay" gặp bất cứ kẻ nào. Cô có thể cảm nhận được sự tồn tại của người khác từ khoảng cách rất xa, nếu không muốn gặp thì đã tránh đi từ lâu rồi.
Cho nên, cách Lục Cửu Xuyên phân biệt Sở Hoa Anh thật – giả lại rất là đơn giản.
Bản sao chỉ có thể túc tập thể, trong khi đồng đội vẫn có thể di chuyển, chỉ là không thể sử dụng thẻ bài.
Diệp Kỳ ngồi ở giữa đám trùng chơi dương cầm, khiến đám trùng trong vòng 100m phải đứng yên tại chỗ, không thể di chuyển, kéo lấy thời gian cho đồng đội thoát thân.
Cậu nhóc gào lên: "Mọi người đi mau!"
100m, 10 phút, cậu chỉ có thể làm được đến vậy.
Tiêu Lâu quay lại nhìn Diệp Kỳ bị đám trùng vây quanh, quyết đoán nói: "Lá Con, kiên trì một chút, lát nữa anh sẽ dùng Chốn đào nguyên đón em!"
Các đồng đội nhanh chóng biến mật, chỉ có Thiệu Thanh Cách ở lại.
Diệp Kỳ nhìn người đàn ông ở bên cạnh, ngẩn ra: "Sao anh không đi?"
Thiệu Thanh Cách khẽ mỉm cười, đứng vào bên cạnh nhóc. Y khẽ đặt tay lên vai thiếu niên, dịu dàng nói: "Đánh đàn cho một đám sâu chán biết bao nhiêu? Tôi ở lại với nhóc. Diệp Kỳ, nhắm mắt lại, coi như là đánh đàn cho tôi nghe."
Bị một đám sâu bao vây, từng đôi mắt đỏ như máu nhìn cậu chằm chặp, thật ra trong lòng Diệp Kỳ sợ lắm.
Ngộ nhỡ gián đoạn một phát, hoặc là chơi sai nốt nào đó, cậu sẽ bị "biển trùng" này bao phủ trong nháy mắt!
Nhưng bây giờ nghe Thiệu Thanh Cách nói như vậy, Diệp Kỳ lại đột nhiên bình tĩnh hẳn.
Cậu nhắm mắt lại, nỗ lực tập trung tinh thần, nghiêm túc thả mình vào trong điệu nhạc. Đây là khúc dương cầm mà cậu thích nhất, bản nhạc này cậu nhóc đã sớm thuộc làu làu. Ngón tay xinh xắn nhấn xuống phím đàn, giai điệu dịu dàng vang lên giữa những ngón tay. Trước mắt cậu như thấy được trời xanh mây trắng, biển rộng mênh mang. Cậu ngồi trên bờ cát, đánh đàn cho Thiệu Thanh Cách nghe. Mà thính giả của cậu, cũng chỉ có một mình Thiệu Thanh Cách.
Thấy Diệp Kỳ bắt đầu tập trung chơi đàn, Thiệu Thanh Cách khẽ mìm cười, chỉ có bàn tay đặt trên vai cậu nhóc vẫn không hề rút lại.
Đám trùng xung quanh: "?????"
Đám trùng này đầu tiên được Đàn Guitar, Đàn tranh rửa tội, sau đó bị tiếng Kèn Sona quấy cho đầu óc hỗn loạn, bây giờ lại cùng nhau bất động đứng ở một bên, xem Diệp Kỳ nhắm mắt lại say mê đánh Dương cầm?
Ngơ ngác tập thể à nha.
Bro, bro tới mở concert dưới sào huyệt của chúng tôi à?
Điệp Chi Linh:
Trùng bày tỏ: "Cậu đây là đang 'đàn gảy tai trùng', tụi tui có hiểu cái chi mô!"
💬 Bình luận chương