Thấy vô số "bản thân", Lục Cửu Xuyên chửi ầm lên: "Mẹ kiếp! Đây mẹ nó là quân đoàn vũ khí hình người sao? Trong đầu những bản sao này đều gắn chip à?"
Sở Hoa Anh đanh mặt nói: "Chỉ sợ là thế. Bản 3.0 bọn họ đã nghiên cứu ra chính là vũ khí sinh học hình người. Những bản sao này không có ý thức riêng, chỉ biết hành động dựa vào mệnh lệnh của con chip."
Mà lúc này đây, mệnh lệnh của con chip chính là —— mỉm cười.
Cho nên mấy trăm bản sao ở đây đồng loạt ngoác miệng cười, vẻ mặt giống nhau tựa như đâu, phải chơi như bình thường, nếu như chơi sai là mất hiệu lực luôn đó."
Thiệu Thanh Cách cân nhắc cẩn thận rồi khẽ vỗ vai Diệp Kỳ: "Đừng lo, nếu bên Tiêu Lâu không kịp thì tôi còn có cách kéo dài vài phút."
Tuy rằng nhóc không biết sếp Thiệu có cách gì, nhưng lúc này cậu cũng chỉ có thể tin tưởng đối phương.
Diệp Kỳ cắn răng, đàn xong nốt nhạc cuối cùng.
Khúc nhạc dương cầm đột nhiên im bặt, nốt nhạc cuối cùng còn vang vọng trong huyệt thêm vài giây.
Sau đó xung quanh chợt yên tĩnh lại.
Đám trùng đã nghe trọn 10 phút độc tấu dương cầm đến sắp ngủ gật kia ngay phút này liền tỉnh lại. Chúng nó ban đầu còn hơi ngẩn ngơ, giống như không biết mình đang ở đâu, nhưng vừa thấy rõ Diệp Kỳ và Thiệu Thanh Cách trước mặt thì đám trùng vừa bị bắt nghe nhạc này lập tức lấy lại tinh thần, giương nanh múa vuốt nhào về phía hai người!
Bên ngoài vang lên giọng của Nữ vương Tộc Trùng: "Không được để chúng chạy thoát!"
Nữ vương đã tới, đám trùng nhận được lệnh thì như cắn thêm buff vậy. Đoàn quân Tộc Trùng được ủng hộ lập tức bao vây, chuẩn bị bao phủ Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ...
Đúng lúc này, Thiệu Thanh Cách chợt nâng tay lên ——
Một đống tiền xu ánh vàng rực rỡ leng keng rơi xuống khắp nơi!
Thẻ công cụ cấp S — Một ném ngàn vàng, ném 1 triệu kim tệ có thể khiến mục tiêu bị vàng rơi trúng lập tức rơi vào trạng thái choáng trong 5 giây liên tục.
Mấy con trùng quanh đó bị tiền xu chói mù mắt, cùng nhau choáng váng.
Tuy rằng 5 giây rất ngắn...
Nhưng sếp Thiệu đây nhiều tiền.
5 giây sau, y lại tung một đống tiền xu lên trời!
Diệp Kỳ: ""
Hóa ra kéo dài mấy giây trong miệng anh là dùng tiền mua à!
Đồ đàn ông phá của, cách khống chế Tộc Trùng của anh thật đúng là nhìn mà đau hết cả diều!
Cũng không biết Thiệu Thanh Cách đã ném bao nhiêu tiền ra cửa sổ, ném nữa là bọn họ phá sản mất, kỹ năng của sếp Thiệu đúng là không thể dùng mà. Diệp Kỳ nhịn không nổi nữa, dùng Tai nghe gọi cho Tiêu Lâu: "Thầy Tiêu, bên anh sao rồi."
Lúc này, Tiêu Lâu đang dùng Com-pa vẽ vòng bảo vệ để tránh lửa của Chu Tước thiêu phải bọn họ, còn Lục Cửu Xuyên đã thiêu rụi ba xưởng sản xuất dây chuyền.
Tai nghe truyền tới giọng Lục Cửu Xuyên: "Được rồi, không còn con nào sót nữa."
Tiêu Lâu hít sâu, nói vào Tai nghe: "Rút!"
Anh mở Chốn đào nguyên, kéo toàn bộ đồng đội vào trong vườn đào.
Biển lửa xẹt qua trước mắt, biến thành vườn đào quen thuộc.
Nghĩ tới một màn kinh hồn bạt vía kia, mọi người đều lặng đi thật lâu.
Tiêu Lâu nghĩ thầm, cả đời này có lẽ anh không thể quên được cảnh tượng kia. Những đứa trẻ kháu khỉnh đó nằm trên băng chuyền, bị cho dùng thuốc tăng trọng để rút ngắn quá trình trưởng thành, cấy chip vào não, biến thành vũ khí sinh học.
Người mà chẳng bằng heo chó.
Một khi phá điểm mấu chốt của đạo đức khoa học, hậu quả thế nào con người sẽ phải tự mình gánh chịu.
Tiêu Lâu hít sâu, nhìn đồng đội mà nói: "Đi thôi, chúng ta phải nhanh chóng quay về Thủ Đô Tinh!"
Nếu như anh đoán không sai, cố hạm trưởng rất có thể đã tới Thủ Đô Tinh —— nơi khởi nguồn của Kế hoạch Con thuyền Noah.
💬 Bình luận chương