Sau khi bốn người Lục Cửu Xuyên về lại khách đ**m, Sở Hoa Anh chủ động đề nghị:
"Manh mối chúng ta để lại cho Tiêu Lâu vẫn quá ít. Năm người từng nhìn thấy quỷ kia cũng chỉ có chút khả nghi, không có chứng cứ chứng minh bọn họ có liên quan gì tới hung thủ hay không. Tôi cho rằng vẫn nên tiếp tục theo sát tuyến Tần Phong này. Biểu hiện của vị trấn trưởng này vẫn rất kỳ quặc."
Quy Viễn Chương hỏi: "Hoa Anh, cô muốn đi khiến mọi người không nghi ngờ mình, không ngờ biến khéo thành vụng, ngược lại bị Tần Phong vạch trần.
Tiết nhị tẩu im lặng một lúc lâu, sau đó mới cười nói: "Huynh cảm thấy ta có bản lĩnh lớn như thế, có thể khiến cho hai mươi mấy mạng người nhà họ Trần, họ Triệu kia biến mất chỉ trong một đêm?"
Tần Phong lắc đầu: "Ta không chắc. Chúng ta bị tách ra năm 18 tuổi, mấy năm nay muội ở đâu, làm gì, tất cả ta đều không biết."
Trong mắt hắn hiện lên vẻ đau khổ. Hắn hơi cúi đầu, đè nặng giọng nói: "Ta quay lại trấn Thanh Phong chính là để tìm muội. Ta vốn tưởng rằng có lẽ muội sẽ về thăm quê một lần, như vậy thì ta có thể tìm được muội. Chỉ là ta không ngờ, ta lại chờ được một Tiết Chiếu, cùng với một Tiết phu nhân mà hắn cưới được ở tha hương."
Căn phòng rơi vào im lặng.
Một lát sau, Tiết nhị tẩu khẽ thở dài, nói: "Tiếu Chiếu đã cứu mạng ta, ta gả cho hắn cũng để báo đáp ơn nghĩa này. Lúc ấy, ta cũng không biết hắn là người trấn Thanh Phong. Nếu biết, ta nhất định sẽ không theo hắn quay về nơi chất chứa đau thương này."
Thị dừng một chút, mới nhẹ giọng nói: "Ta cho rằng huynh đã chết rồi."
Tần Phong cười khổ lắc đầu: "Ta cũng được một người tốt bụng cứu."
Trong phòng lại rơi vào im lặng thêm lần nữa. Cả hai dường như đã lâm vào hồi ức.
Trong đoạn đối thoại của họ có rất nhiều tin tức mơ hồ, nhưng có thể chắc chắn rằng họ đã quen nhau từ nhỏ. Hơn nữa, Tần Phong vẫn luôn không lập gia đình, rất nhiều bà mối tới cửa làm mai mà hắn đều từ chối. Người mà hắn đang đợi chính là Tiết nhị tẩu trước mắt, là thanh mai trúc mã tên thật là Hàn Ngưng Sương của hắn.
Ánh sáng trong phòng tối tăm, cái bóng của hai người trên vách tường đong đưa.
Tần Phong ngơ ngẩn nhìn cái bóng trên tường. Hàn Ngưng Sương dùng tăm gẩy bấc đèn, mặt mày vô cảm nói: "Nể tình chúng ta quen nhau từ nhỏ, ta có thể nói cho huynh biết. Người nhà họ Trần, họ Triệu kia chết là trừng phạt đúng tội, huynh đừng cố chấp tiếp tục điều tra nữa. Chẳng lẽ huynh đã quên, trước đây bọn chúng đã đối xử với bà ấy thế nào rồi sao?"
Sắc mặt Tần Phong tái nhợt, cũng không hề đáp lại.
Hàn Ngưng Sương gằn từng chữ: "Bọn chúng chặt tay bà, cho vào nồi nấu, băm chân bà làm nhân thịt, cắt tai bà nhắm rượu..."
Tần Phong lạnh lùng nói: "Đừng nói nữa!"
Hàn Ngưng Sương không miêu tả nữa, vẻ mặt lạnh băng.
Tần Phong thất hồn lạc phách đứng lên, nói: "Ta cũng hận bọn chúng! Nhưng những tên súc sinh đáng chết đó đều đã chết. Đời sau họ Trần, họ Triệu lúc ấy cũng chỉ lớn bằng chúng ta, tội không liên đới, với lại, một đứa trẻ vài tuổi thì biết gì cơ chứ?"
Hàn Ngưng Sương cười lạnh: "Những đứa oắt đó chẳng phải cũng ăn thịt bà mới sống sót đó sao? Tổ tông chúng tạo nghiệt, dựa vào cái gì mà có thể tha cho chúng?"
Tần Phong: ""
Hàn Ngưng Sương nói: "Nợ máu phải trả bằng máu, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Tần Phong, ta khuyên huynh đừng tiếp tục điều tra nữa. Nếu không, có lẽ ta sẽ ra tay với cả huynh."
Thị dừng một chút, nói: "Đã không còn sớm, huynh vẫn nên quay về đi. Đêm hôm khuya khoắt tới nhà ta, người khác nhìn thấy sẽ bàn tán không hay."
Tần Phong mặt mày khó coi mà đứng dậy. Hắn đi được hai bước, quay đầu lại hỏi: "Muội đem những người đó đi đâu rồi?"
Hàn Ngưng Sương lạnh giọng: "Ta sẽ không nói cho huynh biết. Đương nhiên, ngày mai huynh cũng có thể vạch trần ta trước mặt mọi người. Nói đêm mười bốn tháng bảy đó là ta thả diều giả thần giả quỷ, nói ta g**t ch*t hai mươi mấy người nhà họ Triệu, họ Trần. Sau đó, huynh cũng có thể dựa theo quy củ của tổ tông, cột ta vào giá gỗ rồi thiêu chết ta cũng được."
Sắc mặt Tần Phong tái rồi lại xanh: "Muội quả thực là ngang bướng hồ đồ! Muội lạm sát kẻ vô tội, vậy thì khác gì những kẻ súc sinh đó? Muội thực sự nghĩ ta không đành lòng vạch trần muội hay sao?"
Hàn Ngưng Sương quay người, chỉ để lại cho hắn một bóng lưng rồi không để ý gì tới hắn nữa.
Tần Phong mặt mày tuyệt vọng, đẩy cửa ra ngoài.
Sở Hoa Anh ở trên nóc nhà thấy được cảnh này, thật không biết nên nói gì mới đúng. Cô theo Tần Phong về nhà, phát hiện Tần Phong suy sụp ngồi trước bàn. Hắn cầm một chiếc bút lông lên, chấm mực đỏ, lần lượt gạch tên từng người, từng người một trong bản danh sách.
Tần Phong thổi tắt nến, mặc nguyên quần áo mà ngủ.
Sở Hoa Anh bay đến con phố bên cạnh, nhấn tai nghe, nhanh chóng thuật lại tất cả tin tức mà mình vừa nghe được cho Lục Cửu Xuyên.
Lục Cửu Xuyên nghe vậy thì giật mình: "Chẳng lẽ, Hàn Ngưng Sương này chính là hung thủ?"
Đường Từ nói: "Hóa ra quỷ là con diều màu trắng của cô ta. Nói cách khác, nạn đói năm đó, người bà trong lời cô ta bị bọn Chó Săn bắt lấy rồi tra tấn đến chết. Cô ta và Tần Phong hẳn đều là những đứa trẻ được người bà này nuôi lớn, may mắn trốn được khỏi trấn Thanh Phong. Thế nhưng, mấy năm sau, không biết vì sao mà hai người thất lạc."
Lục Cửu Xuyên suy luận theo lời Đường Từ: "Tần Phong thích cô ta, cho nên mới quay lại trấn chờ. Cô ta được một thanh niên tên Tiết Chiếu cứu, gả cho Tiết Chiếu, trở thành Tiết nhị tẩu. Sau đó, cô ta quay về trấn Thanh Phong, bắt đầu điên cuồng trả thù người trong trấn?"
"Em nhớ trong Máy bay không người lái có chụp được thông tin của cư dân trong trấn." — Đường Từ mở thẻ Máy bay không người lái ra nhìn thoáng quá, nói: "Tính theo tuổi của Tiết nhị tẩu thì, khi nạn đói 20 năm trước xảy ra, cô ta mới 9 tuổi, cầm tinh... con hổ."
Trên mặt trống bỏi, vừa hay đã vẽ một con hổ.
💬 Bình luận chương