Chốn đào nguyên chỉ có thể tồn tại 3 giờ. Thấy đồng hồ đếm ngược 3 phút cuối cùng, Tiêu Lâu dặn dò mọi người vài câu rồi dẫn họ rời khỏi điểm tránh nạn an toàn này.
Lúc trước, Tiêu Lâu mở Chốn đào nguyên trong một con hẻm khuất, cộng thêm việc chỉ anh mới có thể thấy cửa vào, cho nên khi sáu người họ ra ngoài thì cũng không thấy kẻ săn giết nào ở xung quanh.
Tiêu Lâu cảnh giác nhìn bốn phía, liếc mắt cho mọi người một cái, sáu người lập tức chia làm 3 đội để hành động.
Thẻ Tắc kè hoa của Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt là khó phát hiện ra nhất, có thể ẩn mình hoàn hảo vào cảnh vật xung quanh, cho nên hai người họ chỉ cần tìm được nơi an toàn để sửa điểm chúng ta ép được chúng dùng nó thì cũng tốt cho đồng đội."
Tiêu Lâu gật đầu: "Thẻ của em phần lớn đều là thẻ kỹ năng, đến lúc đó phải dựa vào anh rồi."
Một khi bị chặn kỹ năng, toàn bộ thẻ nhân vật đều không sử dụng được, Tiêu Lâu chẳng khác nào cừu giữa bầy sói đói. Nhưng thật ra đám thẻ súng ống trong tay Ngu Hàn Giang thì khác, chúng không có kỹ năng, bắn súng là có thể bảo vệ được bản thân.
Hai người đã tới được gần hồ Túy Nguyệt ở giữa trấn.
Chợt, Ngu Hàn Giang giống như bị mất khống chế mà rơi xuống dưới. Tiêu Lâu thấy không ổn, vội kêu lên: "Cẩn thận!"
—— thẻ chặn kỹ năng tới rồi.
Bọn họ vừa bay qua một căn nhà, thẻ Khinh công mất tác dụng khiến Ngu Hàn Giang rơi thẳng từ trên trời xuống dưới!
Độ cao này cho dù không ngã chết thì cũng tàn phế.
Ngu Hàn Giang phản ứng cực nhanh, một tay ôm chặt lấy Tiêu Lâu vào lòng, tay phải lấy dao quân dụng ra đâm mạnh vào vách tường bên cạnh. Dao găm thẳng vào tường, bổ ra một kẽ hở, tiếng dao chém vào tường gạch phát ra rất rợn người.
Lực cản của tường khiến tốc độ rơi của Ngu Hàn Giang giảm xuống. Hắn duỗi chân đạp mấy cước lên vách tường, khi sắp rơi xuống đất thì cuộn người lăn vài vòng dưới đất mới ổn định được.
Sống lưng hắn bị mài trên mặt đất đau đớn bỏng rát, cũng may Tiêu Lâu được hắn ôm trong lòng cũng không bị thương.
Tiêu Lâu sốt sắng nắm lấy cánh tay Ngu Hàn Giang: "Có phải lưng anh bị xước rồi không? Đau không?"
Ngu Hàn Giang thấp giọng nói: "Tôi không sao, bị thương ngoài da thôi."
Hắn nhanh chóng kéo Tiêu Lâu đứng lên, nhìn về bốn phía.
Hai người vừa khéo rơi vào trong một mảnh sân, thấy bốn góc tường quanh sân xuất hiện bốn bóng đen. Hai người đàn ông trưởng thành, một thiếu niên tóc ngắn cao chưa tới 1m7, cùng một ả đàn bà quyến rũ.
Hắn và Tiêu Lâu đã bị kẻ săn giết bao vây.
Hơn nữa, có thẻ chặn kỹ năng, phần lớn thẻ của Tiêu Lâu đều không dùng được.
Ngu Hàn Giang lạnh lùng nhìn bốn phía: "Các người cũng là một đội sao? Cần phải g**t ch*t chúng tôi thì mới tính là hoàn thành nhiệm vụ?"
Ả đàn bà cười ha hả, nói: "Anh đoán xem?"
Một gã đàn ông cáu kỉnh nói: "Mẹ nó đừng có lắm lời, cô không biết câu kẻ ác chết vì nói nhiều à? Muốn dong dài trò chuyện với chúng để bị giết ngược à? Hai đứa nó rõ ràng đang câu giờ để chờ đồng đội kéo đi đấy!"
Tiêu Lâu: ""
Người anh em này làm phản diện cũng tự giác ra trò!
Thiếu niên cười nói: "Kỹ năng bị chặn cả rồi, các người 2 đấu 4, không có phần thắng."
Giọng cậu ta nghe lanh lảnh đáng yêu, có lẽ chỉ mới 14, 15 tuổi, còn chưa vỡ giọng. Tiêu Lâu ngẩng đầu lên nhìn, nhưng vì cậu ta đứng ngược sáng trên nóc nhà, anh chỉ có thể thấy một dáng người mảnh khảnh.
Thiếu niên phất tay, ba kẻ săn giết còn lại lập tức hành động ——
Thẻ chặn kỹ năng này tuy rằng rất mạnh, nhưng người giữ cửa sẽ không tạo ra những thẻ quá mức mất cân bằng. Nếu thẻ chặn kỹ năng chỉ có tác dụng với quân địch, trong khi quân ta vẫn có thể sử dụng thẻ bài thì bên kia chẳng phải sẽ bị hành hạ đến chết?
Cho nên, chiếc thẻ chặn kỹ năng này không phân biệt địch ta.
Chỉ cần ở trong phạm vi này, toàn bộ thẻ bài đều không thể sử dụng kỹ năng, ngay cả Khúc Uyển Nguyệt cũng không thể kéo bọn họ đi, và cả "ý hợp tâm đầu" cũng mất tín hiệu.
Tiêu Lâu không dùng được kỹ năng trong thẻ, nhưng bốn kẻ săn giết này cũng tạm thời không thể sử dụng kỹ năng.
Mà sở dĩ thiếu niên này dùng thẻ chặn kỹ năng cho Tiêu Lâu, khả năng cao vì bốn kẻ săn giết tới vây bắt họ lần này không cần phải dựa vào kỹ năng của thẻ. Ví dụ như gã đàn ông nóng nảy kia thấy thiếu niên nọ phất tay, liền vung một chiếc rìu lớn lên, nhảy xuống từ nóc nhà, chém về phía Ngu Hàn Giang.
Động tác chém rìu của gã vô cùng linh hoạt, vũ khí nặng như vậy, ở trong tay gã lại uyển chuyển nhẹ nhàng như kiếm.
Luận về đánh nhau, Tiêu Lâu đấu với ai cũng thiệt, cho nên Ngu Hàn Giang lập tức kéo Tiêu Lâu về phía sau bảo vệ, dùng dao quân dụng cản lại đòn tấn công của đối phương.
Keng một tiếng, dao và rìu chạm nhau, tia lửa b*n r* khắp nơi.
Bàn tay Ngu Hàn Giang suýt chút nữa toác cả ra, hắn ngoài ý muốn mà nhìn gã đàn ông trước mặt. Sức lực gã này lớn hơn nhiều những gì hắn nghĩ. Tiêu Lâu thấy trán Ngu Hàn Giang chảy mồ hôi lạnh, lập tức hiểu ra: "Cơ thể người này đã được cường hóa!"
Ngu Hàn Giang đáp: "Giống như Hoa Anh vậy."
Chẳng qua, Sở Hoa Anh được cường hóa tốc độ và sự nhạy bén, cực kỳ phù hợp với việc đánh lén và như hắn mặc áo chống đạn, vậy thì súng của Ngu Hàn Giang không ăn thua gì với kẻ này.
Có gã này làm lá chắn, ba người còn lại cũng nhanh chóng theo đuôi qua đây, nhanh chóng vây quanh Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu.
Bốn kẻ săn giết dùng thẻ chặn kỹ năng này, quả nhiên là đã có mưu đồ từ trước!
💬 Bình luận chương