Tốc độ bão cát ở sa mạc vượt ngoài sức tưởng tượng của họ. Lục Cửu Xuyên vừa dứt lời, bão cát cao mấy chục mét kia cũng đã tới ngay trước mắt. Đi cùng với bão cát còn có cả gió lớn điên cuồng, tựa như muốn phá hủy hết thảy mọi thứ.
Toàn bộ sa mạc như bị cơn cuồng phong này nuốt chửng, con người đứng trước mặt thiên nhiên hùng vĩ chợt trở nên nhỏ bé vô cùng.
Vô số bụi cát quất mạnh vào mặt, mọi người muốn nói chuyện cũng trở nên khó khăn, mọi người nhất loạt đưa tay áo lên che lại mũi miệng.
Trước khi che miệng, Tiêu Lâu kêu lớn: "Mọi người mau qua chỗ tôi!"
Vừa mới hét xong, miệng Tiêu Lâu đã đầy cát. Anh vội vàng cúi đầu nhả cát ra, sau đó lấy thẻ Com-pa ra ngoài.
Nghe thấy giọng Tiêu Lâu, các đồng đội cùng nhau chạy đến bên anh.
Bão cát cao mấy chục mét như núi cao ập xuống, mọi người nhìn tường cát trước mặt mà chấn động trong lòng. Thấy bão cát sắp nuốt chửng bọn họ, tình hình ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Lâu lập tức vẽ một vòng tròn thật lớn như một chiếc lồng trong suốt, đột ngột bao lấy 10m vuông xung quanh!
Cát vàng cuồn cuộn bao phủ lấy mọi người chỉ trong khoảnh khắc, chẳng qua Com-pa đã tạo thành một kết giới vô hình, tựa như một chiếc ô thật lớn trên đầu mọi người. Vô số vụn cát đập vào kết giới rồi chảy xuống xung quanh, nhưng cũng không thể chạm vào bọn họ.
Mọi người ở trong vòng kết giới, nhìn cảnh tượng cát bụi nhanh chóng phủ qua đỉnh đầu mình mà kinh hãi.
Cũng may thầy Tiêu kịp thời mở kết giới, nếu không lúc này họ đã bị bão cát chôn sống cả rồi. Phải biết rằng, bị một tầng cát cao tới mấy mét chôn sống thì gần như chỉ còn cửa tử. Con người hoàn toàn không thể bò ra từ biển cát, bởi mỗi khi cử động dù chỉ một chút thôi, nhưng hạt cát xung quanh sẽ lập tức chảy ngược xuống, bao vây lấy cơ thể không còn kẽ hở...
Bão cát cao tới mấy chục mét nhanh chóng chất thành núi trên đầu kết giới, ánh mặt trời đã bị che đậy hoàn toàn. Không gian trong kết giới lập tức tối đen như mực, Tiêu Lâu vội lấy một thẻ Dạ minh châu ra thắp sáng.
Quy tắc khiêu chiến mới của mật thất lần này là "Tất cả các thẻ bài đều biến thành hàng dùng một lần". Theo ánh sáng của Dạ minh châu, Tiêu Lâu nhìn thấy thẻ Com-pa và Dạ minh châu trong tay mình nát thành nhiều mảnh vụn, không thể dùng được nữa.
Nhưng có thể giúp mọi người vượt qua trận bão cát nguy hiểm này, có dùng một lúc hai thẻ cũng đáng.
Tiêu Lâu nhìn mọi người xung quanh, thấp giọng hỏi: "Mọi người không sao chứ?"
Trên mặt đồng đội mình đều hiện rõ vẻ lo lắng hoặc chấn động, cũng may có kết giới ngăn trở bão cát bên ngoài, cho nên người đứng bên trong không ai bị thương. Thế nhưng mọi người nhanh chóng phát hiện, Lưu Kiều, lão Mạc, Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt đều không có ở đây!
Trong kết giới của Com-pa chỉ có 8 người, thiếu mất 4 rồi!
Ngu Hàn Giang cau mày nói: "Lão Mạc, Tiểu Lưu, Long Sâm và cô giáo Khúc đâu?"
Vòng kết giới của Com-pa chỉ có phạm vi trong 10m vuông, thiếu ai nhìn cái là biết.
Tiêu Lâu cũng không khỏi sốt sắng: "Lúc nãy họ đứng cách em khá xa, liệu có phải vì gió to quá mà không nghe thấy tiếng em, cũng không kịp chạy tới đây đấy chứ?"
Mặt Diệp Kỳ tái mét: "Chẳng lẽ họ bị bão cát cuốn đi rồi ạ?"
Lục Cửu Xuyên nghiêm túc nhìn Đường Từ, hỏi: "Nếu như bị bão cát chôn vùi, tỉ lệ sống là bao nhiêu phần trăm?"
Sắc mặt Đường Từ rất nghiêm trọng: "Khi không thể hô hấp, con người bình thường chưa tới 1 phút đã tử vong. Bị bão cát chôn vùi thì hoàn toàn không thể thoát ra trong vòng 1 phút được... Tốt nhất là đừng nên như vậy, nếu không thì khó mà cứu họ được."
Tiêu Lâu vội vàng lấy Sách Khế ước ra xem những cái tên trong đó. Trong Sách Khế ước, 12 chữ ký của mọi người vẫn ngay ngắn chỉnh tề trong đó, tên của bốn người lão Mạc, Lưu Kiều và hai vợ chồng Lưu Kiều cũng chưa hề biến mất.
Anh khẽ thở phào một hơi, nói: "Ít nhất thì bây giờ họ vẫn còn sống. Nói cách khác, họ cũng không bị bão cát chôn vùi, có lẽ chỉ bị thổi bay đi thôi?"
Bão cát vẫn chưa kết thúc, Tiêu Lâu có thể cảm nhận rõ ràng tốc độ gió mang theo cát bụi trên đầu mỗi lúc một nhanh, có thể đã hình thành gió lốc. Nếu như bốn người Lưu Kiều bị gió lốc cuốn đi, muốn tìm được họ sẽ càng thêm khó khăn.
Sa mạc rộng lớn vượt quá tầm tưởng tượng của họ.
Nói không chừng khi gió ngừng, bốn người Lưu Kiều đã bị cuốn đi xa tới mấy trăm kilomet.
Ngu Hàn Giang nhíu mày: "Chờ tới khi họ bị cuốn đi rồi mới tìm lại thì càng khó, phải mau chóng tìm họ."
Thiệu Thanh Cách chủ động đứng dậy, tủm tỉm cười nói: "Để anh đi tìm."
Diệp Kỳ sốt sắng giữ chặt mép áo y: "Anh đi một mình nguy hiểm lắm..."
Thấy ánh mắt lo lắng của Diệp Kỳ, Thiệu Thanh Cách không khỏi đưa tay ra nhẹ nhàng xoa đầu cậu nhóc.
Y nói: "Yên tâm, bây giờ tôi vẫn trong trạng thái Trùng Vương, trạng thái này còn duy trì được khoảng 20 tiếng nữa. Chút cát này không thể khiến tôi bị thương được, để tôi đi mới là an toàn nhất."
Diệp Kỳ nghiêm túc hỏi: "Anh chắc là đi một mình thì anh sẽ không lạc đường, sau đó cả anh cũng lạc luôn sao?"
Thiệu Thanh Cách: ""
Có thể đừng phá nát hình tượng của tôi như thế không!
Chẳng qua Diệp Kỳ nói cũng có lý, Thiệu Thanh Cách vốn mù đường, khả năng lạc đường giữa sa mạc là 99%.
Tiêu Lâu đồng ý: "Sếp Thiệu, anh không được đi. Nhỡ đâu đã không tìm được họ mà anh cũng đi lạc thì chẳng phải càng khó hơn sao?"
Thiệu Thanh Cách bất đắc dĩ nhún vai: "Thôi được rồi, vậy mấy đứa tính sao?"
Tiêu Lâu cẩn thận suy nghĩ rồi nói: "Em nghĩ thế này, chúng ta cứ mở thẳng điểm dịch chuyển kéo bọn họ về đi. Chúng ta có hai thẻ Đào Uyên Minh, hai thẻ Lý Thanh Chiếu. Thẻ Lý Thanh Chiếu còn có thể sửa điểm dịch chuyển 5 lần, chắc là đủ dùng."
Giữa Chốn đào nguyên và điểm 3 giờ sau họ lại từ đây đi ra, nhất định sẽ bị đống cát này chôn sống.
Con người khó mà có thể bò ra từ dưới lớp cát cao mấy chục mét, có lẽ chưa được nửa đường đã cạn dưỡng khí rồi.
Về phần điểm sếp Thiệu không sợ bị ngạt thở một mình ra ngoài trước khi kết giới của Com-pa kết thúc, tìm một nơi an toàn để đặt không đồng ý dịch chuyển.
Trừ khi, họ đã mất đi ý thức.
Hơn nữa còn hôn mê trong bão cát đáng sợ thế này, thực sự không biết họ còn có thể tỉnh lại được hay không...
Nếu chẳng may bị gió to thổi bay đi mấy trăm kilomet, sau đó bị cát chôn vùi thì sao? Vậy chẳng phải là sống không thấy người, chết không thấy xác hay sao?
Tiêu Lâu siết chặt hai tay.
Ngu Hàn Giang đặt tay lên vai anh, thấp giọng an ủi: "Em đừng vội, Lưu Kiều thông minh như thế, lão Mạc cũng thạo nhìn đường. Tuy rằng họ mất ý thức, nhưng biết đâu sẽ tỉnh lại nhanh thôi... Chỉ cần có thể tỉnh lại, họ nhất định có thể sống sót."
Tiêu Lâu gật đầu: "Em biết... mong là hai người họ không sao."
Tuy rằng mọi người rất lo lắng, nhưng bây giờ bão cát còn chưa qua, họ cũng không thể tùy tiện rời khỏi kết giới này. Tiêu Lâu hít sâu giữ bình tĩnh, đưa thẻ bài Lý Thanh Chiếu cho Thiệu Thanh Cách rồi nói: "Sếp Thiệu, thẻ này còn 4 lần sửa điểm thất lạc nhau nữa."
Thấy thời gian của kết giới ngày càng ít, nếu như Thiệu Thanh Cách vẫn không thể đặt bò lên trên, vừa ra ngoài y còn dùng thêm cả thẻ Tốc biến để chạy về hướng ngược lại của bão cát.
Mỗi giây dịch chuyển 50m, tốc độ này cũng không thua bão cát. Chỉ 3 phút sau, Thiệu Thanh Cách liền thoát khỏi tầm ảnh hưởng của bão cát, tới một mảnh đất trống rộng lớn.
Y giương mắt nhìn về phía xa.
Khí hậu ở nơi này rất tốt, không thấy có dấu hiệu sẽ tiếp tục có bão cát. Bầu trời trên đầu trong vắt không một gợn mây, ở nơi xa xa có một hồ nước xanh biếc. Nó tựa như một chiếc gương sáng được thượng đế thả xuống giữa sa mạc, phản chiếu cây cối xanh tươi ở xung quanh.
Bên hồ, một vài thiếu nữ mặc trang phục Tây Vực vô cùng xinh đẹp đang nhảy múa với nhau. Một vài thanh niên ở trần cưỡi lạc đà đi tới đi lui, trên lưng lạc đà còn chở theo một vài hàng hóa kỳ lạ.
Trấn nhỏ thật náo nhiệt, nhưng giữa sa mạc rộng lớn thế này còn có một ốc đảo như vậy sao?
Thiệu Thanh Cách không do dự nữa, y đặt điểm có thể cúi người xuống, vốc một ngụm nước trong trẻo ngọt lành kia lên uống thì tốt biết bao...
Mọi người liếc nhau, đồng loạt sóng vai đi về phía ốc đảo.
Đi được khoảng 5 phút, Diệp Kỳ không khỏi nghi hoặc: "Ủa sao vẫn chưa tới vậy ạ?"
Long Sâm cũng hoang mang cào cái đầu vốn đã rối bù: "Nhìn gần như cách có mấy trăm mét thôi mà nhỉ, sao chúng ta đi cũng sắp được 5 phút rồi đó... Sao cảm giác ốc đảo này... có vẻ vẫn cách mấy trăm mét nữa vậy?"
Khúc Uyển Nguyệt nghiêm mặt nói: "Đúng vậy, chúng ta đi thêm một bước thì ốc đảo kia như lùi lại một bước, nó giống như vẫn luôn dịch chuyển vậy."
Ngu Hàn Giang chợt dừng chân, lạnh giọng nói: "Mau dừng lại!"
Tiêu Lâu cũng phản ứng lại, anh đanh mặt nói: "Phía trước làm gì có trấn nhỏ nào, chúng ta gặp phải ảo tượng rồi!"
Ảo tượng là một loại cảnh quan kỳ dị ở sa mạc. (*)
Rõ ràng anh đã thấy cảnh đẹp ngay trước mắt, nhưng có đi thế nào cũng chẳng thể tới nơi được.
Bởi vì nó chỉ là ảo ảnh được tạo ra khi ánh sáng bị bẻ cong.
Giống như cầu vồng trên trời vậy, cho dù có thấy cũng không thể chạm vào.
Nghe nói, người gặp phải ảo tượng sẽ mãi mãi không thể thoát khỏi vùng sa mạc này.
(*) Ảo tượng: là hiện tượng quang học tự nhiên xảy ra khi ánh sáng bị bẻ cong, tạo ra hình ảnh của những vật thể xa trên bầu trời. Khác với ảo giác, ảo tượng là một hiện tượng quang học có thật và có thể được ghi nhận trên camera. Lý do là vì ánh sáng thực sự bị khúc xạ, tạo ra ảnh ảo ở vị trí người quan sát.
"Ốc đảo trên sa mạc" là ví dụ truyền thống cho "ảo ảnh quang học". Ảo ảnh này được quan sát bởi người đi trên sa mạc: họ có thể thấy một hồ nước lóng lánh xuất hiện cách đó mấy trăm mét, nhưng khi đến gần thì chỉ thấy toàn là cát. Ảo ảnh kiểu này cũng có thể quan sát được khi đi trên đường nhựa trong thời tiết nắng nóng.
Nguyên nhân vật lý của hiện tượng này là do trong điều kiện tại sa mạc hoặc trên mặt đường nhựa nóng, không khí gần mặt đất có nhiệt độ cao hơn không khí ở trên cao, dẫn tới chiết suất không khí tăng theo độ cao. Trong điều kiện này, các tia sáng từ bầu trời xanh có thể được khúc xạ toàn phần đến mắt người quan sát.
Trong raw chị Điệp dùng "Hải thị thận lâu", khái niệm này mình đã từng chú thích ở chương 439, thuộc cửa "Băng qua dải ngân hà". Xét theo giải thích ở chương này và , mình sử dụng thẳng thuật ngữ "ảo tượng" để chỉ khái niệm này.
💬 Bình luận chương