Đưa My về nhà, trêи đường An về, đi ngang lại nơi tổ chức sự kiện lúc nãy. Bóng dáng quen thuộc, là Quỳnh, đang chỉ thị cho các nhân viên khách sạn dọn dẹp gọn gàng, kiểm xe có ai bỏ quên thứ đồ đắc tiền nào không.
Từ từ đậu xe lại bên đường, ánh mắt chăm chú ý rằng lúc đó mình đã nói gì. Bây giờ say, cảm giác lúc đó quay lại, tự nhiên lại nhớ những lời ngu ngốc lúc trẻ thôi.
- Yêu em tại sao lại là chuyện ngu ngốc chứ?
- Rất ngu ngốc, vì kẻ như em rất trăng hoa, rất vô tâm.
Bộ dạng chững chạc, lạnh lùng lúc nãy, bây giờ, ở bên cạnh An, có men trong người, tất cả đều bị tan biến, chỉ còn một Bùi Như Quỳnh si tình, yêu mãi một Lê Minh An, suốt hơn 7 năm. Dù người ta đang hạnh phúc hay đang đau khổ, đều cố gắng từng ngày, thay đổi.
- Tôi vì em, không làm giáo viên nữa, không thành chuẩn mực xã hội nữa, tôi vì em, trở thành một doanh nhân, có tiền, có quyền, khi gặp lại, em nghèo thì tôi nuôi, em giàu thì tôi cũng xứng với em.
- ...
- Em thấy tôi đã đủ chân thành và đủ yêu em chưa?
- Cô rất tuyệt, em cứ nghĩ, mình sẽ chờ mãi một người về, nhưng bây giờ lại ngỡ ra có người bỏ cả thanh xuân chỉ để xứng, để yêu em, và để chờ em.
- Vậy em có thể yêu tôi không?
- Cộc đi tìm trâu à?
- Không, là tôi đi tìm em.
- Cô say rồi.
Quỳnh ngã người vào người An, từ từ hơi thở đều dần, ánh mắt nhắm lại. An nhìn thấy mà nở nụ cười nhẹ nhàng, nụ cười cho sự bình yên trong tâm mà lâu nay bị mất đi.
- Cảm ơn cô, đã cho em biết, em vẫn có một người đứng phía sau lưng, âm thầm dành tình cảm cho em, không quá phô trương, bỏ ước mơ của mình, chỉ để...xứng với em.
Lần nữa ẵm Quỳnh trong tình trạng say không biết gì, đặt Quỳnh lên giường.
- Đừng đi, ở lại với tôi đêm nay, được không?
Giọng nói, của người, cần được quan tâm, cần được người mình yêu lâu nay, yêu mình.
- Được, đêm nay em ở cùng cô.
Cởϊ áσ vest ra cho thoải mái rồi lên giường nằm cùng Quỳnh, tay choàng qua, để Quỳnh lọt vào lòng mình.
Thương em...!
💬 Bình luận chương