Lộc Tri Chi nhăn mặt lùi lại.
Bà cụ họ Hồ cũng bật khóc nức nở.
"Chúng tôi không dám đâu, thật sự không dám!"
"Nữ quỷ…"
"Không… không, tiên cô đại nhân, xin ngài tha cho chúng tôi đi!"
"Hai mẹ con nhà này đã khổ lắm rồi, trong nhà không có ai đứng ra lo liệu cả!"
"Tên Hầu Quang kia đúng là đồ vô lại, nhưng tôi có quen biết gì với hắn đâu!"
"Huống chi, tôi cũng đâu có đem A Lệ giao cho hắn!"
Lộc Tri Chi liếc mắt nhìn hai người, quay người bước đi.
Không chỉ bà cụ họ Hồ và Hồ Tiểu Hiên bị dọa đến mức này, ngay cả Hồ A Lệ đứng bên cạnh cũng khiếp sợ.
Lộc Tri Chi đã đi khá xa, phát hiện Hồ A Lệ vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Cô đành quay lại, kéo nhẹ tay cô gái.
"Đứng trơ ra đó làm gì, đi nhanh lên!"
Hồ A Lệ giật mình, lập tức tỉnh táo lại.
Cô cúi đầu nhìn chú chó nhỏ trong lòng, dường như muốn đặt xuống nhưng lại không nỡ.
Lộc Tri Chi thở dài ngao ngán, lại quay người trừng mắt nhìn Hồ Tiểu Hiên.
"Chú chó này, chúng tôi mang đi, cậu không có ý kiến chứ?"
Phiêu Vũ Miên Miên
Hồ Tiểu Hiên chỉ biết gào thét trong hoảng loạn, không thèm ngẩng đầu lên.
Bà cụ họ Hồ vừa khóc vừa hét:
"Lấy đi, lấy đi, mau đi đi!"
Lộc Tri Chi nhướng mày nhìn Hồ A Lệ.
"Đi thôi."
Hồ A Lệ lau nước mắt trên mặt, theo sau Lộc Tri Chi rời đi.
Lộc Tri Chi đi phía trước nhắc nhở:
"Lau khô nước mắt, giả vờ như chuyện gì cũng không xảy ra."
Hồ A Lệ dùng tay áo lau mặt thật kỹ, điều chỉnh lại tâm trạng.
Cô đi theo sau Lộc Tri Chi, không dám ngẩng đầu lên nhìn.
Mãi đến khi vào nhà, cô mới quyết tâm mở lời.
Lộc Tri Chi dùng chiếc bát cạnh bếp, múc một bát nước từ thùng uống.
Ánh mắt liếc thấy Hồ A Lệ ôm chú chó nhỏ, miệng mấp máy muốn nói lại thôi.
Lộc Tri Chi không nhịn được cười.
"Cô có điều gì muốn hỏi à?"
Hồ A Lệ ôm chặt chú chó trước ngực, như để tự trấn an mình.
"Lộc… Lộc tiểu thư."
"Xin hỏi… cô… cô thật sự là quỷ sao?"
Lộc Tri Chi nhìn vẻ mặt sợ sệt như thỏ non của cô, cảm thấy rất thú vị.
Cô đặt bát nước xuống, tiến lại gần Hồ A Lệ.
"Ừ, tôi là quỷ đây!"
Cô giơ hai tay lên, xòe ngón trỏ, gầm lên với Hồ A Lệ.
"Grr… Ta sẽ ăn thịt ngươi!"
Hồ A Lệ sợ đến nhắm tịt mắt, tay ôm chú chó run rẩy.
"Cô… cô có thể ăn thịt tôi, nhưng… anh Hà Sơn hoàn toàn bị tôi liên lụy, xin hãy chữa khỏi cho anh ấy!"
Lộc Tri Chi bật cười lớn.
"Ha ha ha ha!"
Hồ A Lệ nghe tiếng cười mở mắt ra, ngơ ngác nhìn Lộc Tri Chi.
Lộc Tri Chi liếm mép, lau đi vệt nước.
"Đùa chút thôi!"
"Tôi đã nói với cô rồi, tôi là huyền sư."
"Và tôi cũng không giúp cô vô điều kiện!"
Lộc Tri Chi cảm thấy giờ có thể nói ra mục đích thật sự của mình.
Cô nhìn quanh một lượt, phóng ra một chút linh khí dò xét, xung quanh không có ai.
"Mục đích thật sự của tôi, là một thứ trên người Mã Hà Sơn."
Lộc Tri Chi nghiêm túc hỏi:
"Trên cổ Mã Hà Sơn có một chiếc mặt dây chuyền bằng đá, cô biết không?"
Hồ A Lệ chớp mắt ngạc nhiên.
"Tôi biết chứ!"
Lần này đến lượt Lộc Tri Chi kinh ngạc.
"Cô biết Địa Đan?"
Hồ A Lệ lắc đầu.
💬 Bình luận chương