Năng lực học tập của trẻ con rất mạnh, Giản Ánh An phải công nhận điều đó.
Đúng, nên làm như vậy, không thể để Tần phu nhân giả bộ cho qua được, phải làm bà ấy khó xử lên!
Giản Ánh An suy nghĩ đến hứng thú bừng bừng, bỗng gặp được một người mình không muốn gặp cho lắm.
Thẩm Cẩn Vu.
Trong trường, hai người bọn họ nhìn không vừa mắt đối phương, Thẩm Cẩn Vu cảm thấy Giản Ánh An đã cướp đi Miên Miên, Giản Ánh An lại cảm thấy người này chính là chướng ngại vật, chỉ biết cản trở cô và Miên Miên.
Hai người trở thành đối thủ cạnh tranh.
Nhưng cho dù là thành tích hay quan hệ với những người xung quanh, Thẩm Cẩn Vu phát hiện bản thân kém hơn Giản Ánh An ở mọi mặt, vì vậy bắt đầu ra tay ở những phương diện khác.
Những hành động đó ở trong mắt Giản Ánh An chính là hai chữ ấu trĩ được viết hoa in đậm—
Cô cũng không trông mong một học sinh lớp một có chiêu gì hay ho, hơn nữa người này vốn không có khả năng gây ra sóng gió gì nên cô cũng lười để ý đến.
Ở trường có thể tránh mặt thì sẽ tránh, tránh không khỏi thì cũng sẽ không nhận thua.
Vậy mà đi trên đường cái cũng gặp được, phiền quá đi mất.
Người này còn chủ động đến đây, vẻ mặt như đã nắm được nhược điểm của Giản Ánh An. Trước khi cậu ta đến gần, cô nói: "Cậu biết bản thân bây giờ có thể hình dung bằng từ gì không?"
Thẩm Cẩn Vu dừng bước, do dự hỏi: "Từ gì?"
Giản Ánh An hất cằm: "Tiểu nhân đắc chí!"
Từ này không nằm trong phạm vi hiểu biết của học sinh lớp một.
Thẩm Cẩn Vu suy nghĩ một hồi lâu, chỉ hiểu được hai chữ tiểu nhân, không phải đang nói cậu là con nít (tiểu hài tử) mà là ý tứ đáng khinh! Ngay sau đó cậu phản bác: "Vậy cậu có biết bản thân bây giờ có thể hình dung bằng từ gì không?"
Giản Ánh An: "Không phải một từ, mà là một câu."
Cô đi đến chỗ Thẩm Cẩn Vu, ánh mắt khiêu khích.
"Ôm được mỹ nhân về."
Nghĩ đến cậu ta có quan hệ rất tốt với Miên Miên làm cậu tức chết rồi! Giản Ánh An đấu võ mồm với học sinh tiểu học vô cùng sảng khoái, một chút cũng không thấy chính mình sa đọa.
Dì Trương nhìn cô vui vẻ như vậy bèn hỏi: "Cậu ấy không phải đến chào hỏi cháu sao?"
Giản Ánh An quay đầu lại nhìn thoáng qua Thẩm Cẩn Vu: "Đương nhiên là không."
Đến để cướp người thì có.
Chắc là nghĩ Tần Miên Miên đang ở gần đây nên mới muốn tới thể hiện chút, ai ngờ hôm nay chỉ có một mình Giản Ánh An.
Giản Ánh An nhìn dì Trường.
Hừm, dựa theo tính cách của Thẩm Cẩn Vu thì chắc không quan tâm dì Trương đâu.
Hai người lên xe taxi rời khỏi đây.
Thẩm Cẩn Vu còn đang đứng ở trên đường tức giận vì không làm gì được, sao cậu ta lại xấu xa như thế, tại sao Miên Miên lại thích cậu ta chứ!
Vệ sĩ đi theo Thẩm Cẩn Vu lại gần cậu nói: "Tiểu thiếu gia, nên trở về rồi."
Thẩm Cẩn Vu: "Không về! Đi tra xem cậu ta đang làm cái gì!"
Cậu ta vậy mà lại rời đi cùng với một bà dì mà không có Tần Miên Miên ở cạnh, chẳng lẽ đang định làm chuyện xấu gì sao? Thẩm Cẩn Vu nghĩ thầm trong lòng.
Vả lại "ôm được mỹ nhân về" là ý gì chứ?
Về nhà hỏi ba là được.
💬 Bình luận chương