Giang An Ngôn sửng sốt vì bị bỏ lại trong sân, cô nhìn sang hai bên, phát hiện nhiếp ảnh gia đi theo sau cũng đã chạy ra ngoài.
Giang An Ngôn bèn đi theo bên cạnh hai đứa bé.
Cô nhìn Giản Ánh An đang chăm sóc cho Tần Miên Miên tựa như một người chị lớn, nhớ lại thân thế của Giản Ánh An trong lòng càng thêm hụt hẫng.
Cô bắt đầu suy nghĩ, không biết Giản Ánh An và Tần Miên Miên có quan hệ như thế nào?
Giản Ánh An đối tốt với Tần Miên Miên quá đi.
Giang An Ngôn còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận thì ngoài đầu phố đã xuất hiện một khách mời trong chương trình.
Vị khách mời đang đứng ở phía trước chính là Tề Ẩn.
Anh ta thân là khách mời duy nhất bị bỏ rơi, vô cùng bình tĩnh mà đi đến trước mặt bọn họ, đồng thời còn duy trì khoảng cách giữa họ từ 3-5m.
Giang An Ngôn thở phào nhẹ nhõm, cô thật sự không muốn tiếp xúc nhiều với người khác.
Hai cô bé khách mời cũng không có ý định để ý đến anh ta.
Giang An Ngôn không thể không chủ động chào hỏi: "Xin chào...Anh, đã ăn gì chưa?"
Tề Ẩn: "...Còn chưa."
Cũng tại anh ta không ôm được đùi, mới lơ là một chút đã không thấy bóng dáng của ai, anh ta phải đi mãi mới tìm ra được người.
Giang An Ngôn: "Ồ, vậy à."
Chưa ăn thì chưa ăn, cô cũng không có cách nào.
Ngay cả bản thân cũng phải ôm đùi mới được ăn cơm, có thể làm sao bây giờ?
"Cái đùi" Giản Ánh An đặt tất cả mọi sự chú ý lên trên người Tần Miên Miên: "Em muốn nuôi mèo sao?"
Quan hệ giữa Tần Miên Miên với chú mèo vô cùng tốt, nàng ôm nó ra ngoài nó cũng không có phản ứng gì, thậm chí thấy nhiều người quá còn trốn trong ngực Miên Miên.
Là một bạn nhỏ sợ người lạ, Tần Miên Miên thấy nhiều người như vậy cũng chưa sợ hãi bằng mèo con.
Tần Miên Miên ôm con mèo có chút khó khăn.
Nghe thấy lời của Giản Ánh An cô bé cũng thuận thế mà nói: "Có thể sao? Em biết ngay mà, chị của em là tốt nhất!"
Giản Ánh An: "..."
Nuôi một con mèo cũng không có gì to tát, nhưng chú mèo này là thú nuôi của người ta, tự nhiên ôm đi như vậy thì không hay cho lắm.
Nhưng Giản Ánh An cũng không định thay đổi chủ ý.
Cô cẩn thận suy nghĩ lại, kệ đi, bây giờ mình cũng chỉ mới có 6 tuổi, tùy hứng chung với Tần Miên Miên cũng chả sao: "Được! Nuôi thì nuôi!"
Lúc này Giang An Ngôn mới phản ứng lại: "Sao mấy em lại ôm mèo của người ta đi chứ!"
Tần Miên Miên nhìn về phía Giang An Ngôn: "Không được nuôi ạ?"
Giản Ánh An mạnh miệng nói: "Được!"
Giang An Ngôn: ...Rõ ràng là không được mà!
Cô phải quay lại xin lỗi chủ nhân con mèo này thôi. Giang An Ngôn chuẩn bị ôm con mèo cam quay trở về.
Tần Miên Miên luyến tiếc, nàng giả vờ như chỉ nghe thấy Giản Ánh An nói có thể nuôi nên cô bé nhìn về phía Giản Ánh An xin giúp đỡ, hoàn toàn xem Giang An Ngôn là người xấu.
Giản Ánh An: "Có thể nuôi!"
Tần Miên Miên cũng hưởng ứng theo bằng giọng trẻ con: "Đúng! Có thể nuôi!"
Nhìn xem, cô bé đã coi lời của Giản Ánh An nói ra như thánh chỉ.
Giang An Ngôn còn tưởng Giản Ánh An là một bà cụ non, không nghĩ tới còn có lúc bướng bỉnh như vậy.
Lại nhớ đến quá khứ của Giản Ánh An, chắc chắn là từ nhỏ cô bé đã thiếu thốn tình bạn nên mới thích mèo. Yêu cầu của đứa nhỏ này đơn giản như vậy, thôi thì đáp ứng con bé đi.
Vì vậy Giang An Ngôn gật đầu: "Cũng được! Nuôi thôi!"
Tề Ẩn: "..."
Anh ta lùi về sau một bước.
Tề Ẩn chỉ có thể nói sang chuyện khác: "Đạo diễn yêu cầu chúng ta tập trung ở lối vào thôn để sắp xếp chỗ ở tối nay đấy."
Nói xong anh ta trực tiếp bỏ chạy.
Để tập trung đầy đủ ở lối vào thôn cũng không dễ dàng.
Vốn là có sáu nhóm, theo lý mà nói thì sẽ không tốn bao nhiêu thời gian, nhưng có một nhóm tự dưng đi trêu chọc một con mèo vậy nên bị mèo cào, bây giờ đang phải đưa đi tiêm vắc xin.
Chỉ có thể đứng chờ thôi, sau đó bọn họ cứ đứng đợi như vậy suốt ba tiếng đồng hồ.
Trong ba tiếng này các nhóm khác vẫn luôn trông ngóng đầu sỏ gây tội đến.
Mèo con không thèm quan tâm đến họ, chỉ lo l**m lông của mình.
Mèo ở nông thôn trông có vẻ hung dữ, có một bé khách mời khác cũng muốn đến sờ nhưng lại không dám. Thấy vậy Tần Miên Miên nói: "Đừng sợ, sờ nó dễ lắm đúng không chị?"
Giản Anh An giơ tay sờ lên đầu Miên Miên: "Đúng vậy, sờ rất đã."
Giản Ánh An cô thích đến nỗi không nỡ buông tay.
Một bên sờ đầu, một bên liếc mèo nhà người ta, chú mèo cam khinh bỉ mà xoay người lại, dùng mông đối mặt với Giản Ánh An, thái độ rất chi là kiêu ngạo!
Giản Ánh An thu hồi tầm mắt, nhìn bé khách mời đang muốn sờ mèo kia.
Là một cô bé tên Lý Đông, nghe nói cha mẹ có học vũ đạo, còn là tuyển thủ chuyên nghiệp. Nhưng Lý Đông có hơi nhút nhát, lá gan rất nhỏ.
Người chăm sóc cho cô bé là một nữ diễn viên, tính cách rất tốt, tuổi đã ngoài ba mươi.
Nữ diễn viên yên tâm để cho Lý Đông đi lại chơi đùa xung quanh, đứng ở một bên cười nhìn bọn họ.
Lý Đông nuốt nước bọt hỏi: "Thật sự không cào người khác sao?"
Giản Ánh An: "Nó chỉ cào người xấu thôi."
Lý Đông nhìn về phía Giản Ánh An, hỏi: "Vậy cái người tên là Thẩm Cẩn Vu kia...là người xấu à?"
💬 Bình luận chương